Tác Giả: Kinh Bích Lịch Kể về chị nhưng không có tình tiết Loạn Luân Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo . Ô hay trời
không nín gió cho ngày chị sinh . Ngày chị sinh trời
cho làm thơ .
Cho nết buồn vui bốn mùa trăn trở .
Cho làm câu hát để người lý lơi .
Ngày chị sinh trời cho làm thơ vấn vương với sợi tơ trời .
Tình riêng bỏ chợ tình người đa đoan (Nhạc Trọng Đài, thơ Đoàn
Thị Tảo)
Hai chị em tôi mồ côi cha từ chỏ, chúng tôi được mẹ nuôi lớn . Năm
tôi lên 14 tuổi thì má cũng mất để lại hai chị em tôi đùm bọc
lẫn nhau trong thế giới vô cùng phức tạp và nghèo khổ. Chúng
tôi gặp khó mặt về mọi mặt từ tài chánh cho tới sự trống vắng về
tinh thần, cuộc đời của chúng tôi thay đổi từ đó ... Cái chết của
má tôi như đem chị em tôi vào một thế giới khác hẳn. Chúng tôi như
một con thuyền lênh đênh trên biển cả không biết đâu là bến bờ .
Chị tôi phải bỏ học để lo buôn bán, lo tìm miếng ăn, cái áo cho tôi
học thành tài. Mặc dù chị chỉ lớn hơn tôi có 3 tuổi, nhưng chị rất
giỏi vắn, mọi chuyện từ trong nhà ra ngoài đều một tay chị lo hết.
Chị bán các thứ từ trái cây, bánh trái, cho tới gạo cũi, đường đậu.
Ai nấy thấy thế thì cũng đều thương chị hết, mong rằng sau này có
thể rước chị về làm dâu . Tôi cũng thương chị tôi lắm. Chị có mái
tóc dài, thân người cao dong dỏng, mảnh khảnh và tràn đầy nữ tính .
Chị có cặp ngực của một người con gái mới lớn, mơn mởn săn chắc và
đầy đặn. Nếu nói về sắc đẹp thì chị không gọi là sắc xảo, nhưng chị
rất có duyên, ai nhìn thấy thì cũng mến cũng thương, nhất là tính
tình của chị thì nhu mì và đoan trang. Mới đó thì má đã mất một năm
và chúng tôi đã lớn hơn một tuổi, chị thì ngày ngày vẫn lo công
việc, chạy đôn chạy đáo, còn tôi thì lo việc học hành và chỉ thỉnh
thoảng giúp chị phân phối hàng hóa hay phụ giúp chị bán hàng. Chị
bận lắm, không một phút nào nghỉ tay nên tôi ít khi được vui đùa
bên chị như thuở nhỏ. Nhớ ngày xưa , khi còn má chúng
tôi thường hay quấn quýt bên nhau, chị tôi hay giả làm cô dâu và
bắt tôi làm chú rễ . Tôi không thích lắm chơi trò này lắm nhưng vì
chìu chị của tôi nên tôi phải làm, bù lại tôi được chị làm món bánh
chuối nước dừa mà tôi thích. Chúng tôi chơi rước dâu qua những cây
cầu khỉ . Chị tôi trích khăn đỏ trên đầu ra vẻ thích thú lắm. Chị
bắt tôi bẻ nhánh hoa móng tay để cài lên đầu của chị, và kêu tôi
bắt chước người ta nói với chị là "Anh yêu em lắm!". Lúc đó tôi vẫn
mặc quần tà lỏn tay dắt tay chị, chúng tôi sánh vai bên nhau như là
một cặp thật sự . Nghĩ lại thật là như mới ngày hôm qua, thời gian
bay qua mau quá ! Nhánh hoa móng tai chỉ còn lại là kỷ niệm. Bây
giờ nhìn lại chị tôi bỗng thấy thương chị vô cùng . Nhìn chị lam lũ
suốt ngày, quần áo của chị hầu như không có cái nào được lành lặn.
Ngày ngày quần quật với số hàng bán ra mua vào, số tiền chị kiếm về
không đủ cho chúng tôi lo ngày hai bữa cơm . Chúng tôi chỉ toàn
khoai độn hay củ sắn để thay cho cơm . Chúng tôi nghèo rớt mồng tơi
, nhưng tình cảm gắn bó giữa hai chị em cũng đủ cho chúng tôi no
lòng. Chị hay bảo với tôi là, "nhà mình nghèo, chị không lo cho em
ăn mặc đầy đủ, nhưng chị ráng lo cho em ăn học tới nơi tới chốn
theo lời ước nguyện của má trước lúc lâm chung". Mỗi lần chị nói
như thế là tôi rơm rớm nước mắt và thấy thương chị nhiều hơn. Nhà
tôi nghèo thật, mái lá chỉ toàn lợp bằng liếp dừa từ lúc má tôi còn
sống nên trông nó có vẻ xác xơ tiêu điều, căn nhà không đủ sưởi ấm
cho chúng tôi mỗi khi trời nổi cơn gió bấc hay mỗi khi cơn mưa
giông đỗ đến, những khi đó chúng tôi phải thức suốt đêm để hứng
nước mưa. Nhìn đôi vai chị ướt sủng, trán chị lấm tấm mồ hôi, lưng
chị đẫm ướt như con chuột lột tôi bỗng thấy thương chị quá, thương
còn hơn chính cả mình, những lúc đó tôi hay lao vào giành lấy những
công việc của chị đang làm, nhưng chị cứ nói là, "để chị làm cho,
em lo nghỉ để ngày mai còn đi học". Tôi không nghe lời chị, tôi vẫn
cứ giành làm, những lúc như thế thì chị chỉ biết lắc đầu và cười
với tôi . Trời gần sáng, khi cơn mưa đã tạnh, chúng tôi cũng mệt lã
và ngủ thiếp đi trên giường, chị tôi ôm chặt lấy tôi để sưởi ấm cho
tôi, tôi cũng ngủ thiếp đi một cách ngon lành trong vòng tay ấm áp
của chị . Tiếng gà gáy vang lên làm cho tôi tỉnh dậy, ánh sáng ban
mai soi yếu ớt xuống mặt chị và tôi có dịp nhìn kỹ khuôn mặt chị .
Chị thật đẹp quá!, chị có cặp chân mày lá liễu, lông mi cong vành
bán nguyệt , cái mũi dọc dừa, đôi môi mọng ướt không tô son nhưng
vẫn đỏ hồng, gò má chị hây hây chắc có lẽ vì dằm sương dấy nắng .
Nhìn chị đăm đăm, tôi bỗng thấy tình thương của chị cho tôi thật
"bao la như biển Thái Bình", khi má tôi chết rồi thì chị tự coi
mình chính là người má ruột của tôi, lo cho tôi từng li từng tí, từ
cái ăn, cái mặt tới sự học hành của tôi . Tôi gát tay lên trán, tập
trung nhìn vào khuôn mặt bầu bỉnh trắng hồng của chị . Chị ngủ thật
say sưa như một nàng công chúa ngủ trong rừng, người của chị tỏa ra
một hơi ấm mà tôi cảm thấy thật ấm cúng trong lòng . Tôi nhìn chị
chăm chăm không chớp mắt và thấy hài lòng về vẻ đẹp của chị hài hòa
như nụ hoa vừa mới chớm nở. Tôi nhìn chị lâu lắm, lâu không
biết bao lâu nữa, đến khi chị trở mình miệng ấm ớ điều gì đó tôi
nghe không rõ "á ... m ....a", tôi vả vờ nhắm mắt nhưng tai tôi vẫn
nghe ngóng, một lát sau không thấy động tịnh và biết rằng thì ra
chị vừa mớ, chị mớ gọi má trong giấc mơ, tôi biết chị thương má
nhiều lắm. Lúc má mất, chị đau khổ nhiều lắm, nhiều ngày không ăn
không ngủ để rồi tôi phải nhờ người chở chị vào nhà thương.
Kể ra cũng tội cho chị, má mất rồi chị phải gánh vác trên vai một
trách nhiệm nặng nề: lo lắng cho tôi, khi tuổi đời của chị chưa quá
18 . Tôi thương chị quá, ước gì tôi có thật nhiều tiền để lo cho
chị có cuộc sống đầy đủ . Bỗng "bực" một tiếng, cái cút áo trên
người của chị mở tung ra, tôi bất chợt để ý vào nơi vừa phát tiếng
đó. Nút áo chị đã mở bung lộ hẳn một vùng da trắng toát . Thoáng
trong phút chốc, tôi nhắm mắt lại để tránh phải đối diện với những
cái mà tôi luôn luôn tự chủ với chính mình là không được nhìn vào
nơi đó, nhưng sự tò mò của thằng con trai mới lớn đòi hỏi sự hiểu
biết lại thôi thúc tôi. Tôi phân vân không biết phải tính sao .
Quay mặt đi là xong chuyện, nhưng lỡ nhìn rồi thì nhìn nữa có sao
đâu, tôi nghĩ vội trong lúc mắt tôi đang nhắm, nhưng thực sự trong
đầu tôi hiện rõ ràng những chi tiết trên cơ thể chị, trời ơi sao bộ
ngực của chị trắng ngần thế, bầu bỉnh thế, chắc tôi không thể kềm
chế mình được nữa rồi. Tôi phải nhìn thôi . Sự tò mò của thằng con
trai mới lớn sao mà nó gian ác thế. Đối diện trước mặt tôi là
một sự kính yêu vô lượng của một người chị và một sự đam mê thèm
khát đã có trong tôi từ mấy tháng qua . Tình dục là cái chi mà sao
lạ quá! làm tôi phải tranh đấu với bản thân của tôi với những luân
thường đạo lý mà chị thường hay răn dạy cho tôi mấy năm qua . Tôi
mở mắt ra nhìn mặt chị, hình ảnh người chị kính yêu của tôi bỗng
làm cho tôi thấy dễ chịu hơn, dễ tự chủ bản thân hơn, tôi xoay mặt
sang hướng khác để tránh nhìn vào ngực của chị . Nhưng không được
bao lâu, tôi lại thấy toàn thân bức rức khó chịu khi thèm khát một
sự tò mò muốn biết. Tôi bắt đầu thêu dệt nhiều lý do trong đầu để
tha thứ cho hành động sai trái sắp diễn ra trước mắt tôi. Tôi đành
phải chịu thua, tôi chấp nhận những lý do đó để tha thứ cho chính
tôi, tha thứ cái cảm giác ham muốn nhìn thấy ngực của người con
gái, mặc kệ đó là chị của tôi . Tôi van nài lương tâm của chính tôi
cũng như với chị dù chỉ một lần thôi, xin chị hãy tha lỗi cho em
nhé ! Nghĩ tới đó, tôi quay trở lại nhìn chị, nhìn ngực chị và nhìn
thẳng không chớp mắt . Tôi bỗng thỏa mãn với những gì trước mắt,
chị tôi đẹp quá, tròn trịa quá, xinh xắn quá, trông chị dường như
còn đẹp hơn trước nữa . Chị lại trở mình, "bực", một cái cút áo lại
sứt ra vì không chịu nổi sự căn cứng của bầu ngực vun cao của chị .
Tôi nuốt nước bọt chiêm ngưỡng lần đầu tiên trong đời của tôi thế
nào vẻ đẹp của người phụ nữ . Tôi cố gắng nằm yên để không đánh
thức chị dậy . Trời đã sáng hẳn, tiếng gà gáy lại vang lên, chị tôi
lại trở mình lần nữa, chị quay lưng về phía tôi, cục cựa đôi lúc
rồi nằm im bất động, đáng lẽ thì chị phải thức dậy như thường lệ,
nhưng chị vẫn nằm yên, tôi biết chị chắc mệt mỏi lắm rồi , tối qua
chị chạy đôn chạy đáo để xách nước từ thao qua lu rồi từ lu đổ vào
bồn thì làm sao mà không mệt được . Tôi cảm thấy thương chi vô
cùng, chị đã khổ lắm rồi. Tôi ngồi dậy định dọn những gánh hàng sẵn
mà chị sẽ mang chợ bán, để khi chị thức dậy thì chị không cần phải
làm . Khi tôi ngồi dậy tình cờ tôi liếc sang bên ngực của chị một
lần nữa do không kềm chế được bản thân. Trời ơi! Chị tôi có cái núm
sao mà nhỏ nhắn dễ thương thế kia . Nó hồng hồng như một búp hoa tí
hon nhấp nhô theo nhịp hơi thở đều đều của chị, hơi thở tôi bỗng
trở mạnh hơn trước, tim tôi rộn ràng hơn , thân thể của tôi như nấc
lên từng nhịp một theo phản ứng tự nhiên. Tôi lại nuốt nước bọt .
Mắt nhìn vào cả người chị, từ đầu cho tới chân . Chị có mái tóc dài
xõa mềm lất phất qua vai, sợi nào cũng mướt và dày, cái cổ thon và
dài, mình chị là mình dây và chị có đôi mông tròn to nun núc thịt
săn chắc . Tôi không còn chịu được nữa, tôi muốn ôm ngay chị
vào lòng để thỏa cái lòng thèm muốn đang đốt cháy con lợn lòng
trong tôi . Nhưng tôi kịp thời ngăn lại, không thể nào, chị là chị
của mình, tôi không thể nào xúc phạm tới chị được. Chị đây là người
chị kính yêu của tôi . Không thể nào tôi có thể làm cho chị đau
lòng được . Mặc dù tôi yêu chị lắm, nhưng tôi cũng kềm chế được bản
thân. Nghĩ thế, tôi liền đứng dậy, không nhìn lại chị nữa, tôi cắm
đầu chạy ra ngoài cửa , chạy thật nhanh như để xóa đi hình ảnh đẹp
đẻ và gợi cảm của chị đang khơi móc trong lòng tôi từng cơn. Từng
cơn . Kể từ ngày hôm đó tôi để ý tới chị nhiều hơn, tôi nhìn chị
lâu hơn mỗi khi chị quay đi nơi khác, tôi nhìn chị lâu hơn mỗi khi
ngồi đối diện để trò truyện hay ăn cơm tối, tôi để ý từng hành động
đứng ngồi của chị, từng ánh mắt của chị tròn xoe chớp sáng như
những ánh sao mỗi khi chị vui sướng hay xúc động buồn khổ, tôi để ý
từng nét ngón bàn tay xinh xắn và khéo léo của chị mỗi chị làm việc
nhà, hay thu xếp quần áo . Tôi còn để ý thấy chị ngày nào cũng gội
đầu sạch sẽ nên chị mới có được mái tóc huyền mướt óng ánh, chị lại
tắm rất kỹ, cả tiếng đồng hồ là chuyện thường. Đồ đạc của chị rất
ngăn nắp, quần áo của chị được xếp thẳng thớm, ngay ngắn, nhất là
đồ lót thì chị giữ gìn rất kín đáo và sạch sẽ . Tôi sống với chị đã
mười mấy năm rồi mà thật tình tôi chưa bao giờ nhìn thấy quần lót
và áo ngực của chị phơi bừa bãi . Sau khi quan sát kỹ và để ý nhiều
lần thì tôi mới biết, thì ra quần áo lót của chị được phơi ở trong
tủ quần áo của chị . Chị có thói quen mỗi khi chị tắm xong thì chị
hay giặt sạch quần áo lót và vắt cho thật khô, sau đó chi mang
chúng vào tủ quần áo và mở cửa hờ cho gió hong mau khô . Hèn chi
tôi mới hiểu tại sao mà tủ quần áo của chị ít khi khép chặt lại .
Dần dần tôi quen dần tất cả những thói quen của chị, chị hay tắm
vào tối khuya lúc 12 giờ khi tôi đã đi ngủ . Lần đó như mọi lần tôi
đang lim dim ngủ . Chị tôi sau khi làm xong hết mọi chuyện vặt vảnh
trong nhà thì chị mở tủ và lấy quần áo bước ra sau nhà, tôi bỗng
tỉnh dậy khi nghe tiếng nước xối , tiếng nước chảy róc rách xuống
mương, tôi đoán biết chị tôi đang tắm ở sau nhà, bỗng tim tôi lại
đánh liên hồi . Tôi thấy toàn thân bức rức khó chịu , sự tò mò của
tôi , của một thằng con trai mới lớn đòi hỏi sự khám phá cơ thể của
người khác phái lại dâng lên trong lòng. Tôi gát tay lên trán, lắng
nghe từng ca nước xối và trằn trọc băn khoăn không biết phải làm
sao. Muốn mà lại không dám, bởi lương tâm của tôi lại bảo với tôi
rằng, đây là chị của mày, mày đâu thể nào làm như vậy được, mày đâu
thể nào rình chị mày tắm được . Tôi quay mặt vô tường, hai mắt nhắm
nghiền cố xua tôi vào giấc ngủ mặc cho tiếng nước chảy róc rách cứ
rỉ rả bên tai của tôi như thúc dục một sự phạm tội cần phải
làm ngay tức khắc. Không biết tôi đã tranh đấu quyết liệt giữa đạo
đức con người và lòng ham muốn xấu xa của tôi cho tới bao lâu, sau
đó tôi nghe tiếng kéo cửa của chị tôi thì mới biết là chị đã tắm
xong. Tôi như người mất hồn tìm lại được bảy vía, tôi thấy thân
mình nhẹ tơn thoải mải vì đã làm chủ được bản thân. Và sau đó tôi
ngủ thiếp đi với những điều hãnh diện về mình. Sáng hôm sau khi tôi
mở mắt thức dậy, thấy chị lui cui làm chuyện gì đó . Tôi đoán biết
là chị đang nấu cháo cho tôi ăn sáng . Nhìn chị lam lũ tóc tai chưa
kịp chải bới mà tôi thấy thương chị nhiều hơn . Tuy chị không trang
điểm và trang sức nhưng trông chị toát ra một nét đẹp đơn sơ thánh
thiện . Tôi bỗng thấy xáo trộn trong tâm hồn, không biết tôi thương
chị là vì tình thương máu mủ là tình thương chị em hay vì tình
thương trai gái nào đó bởi vì chị quá đẹp, quá hoàn hảo trong ánh
mắt của tôi . Hoặc là cả hai điều đó đều đúng với tôi . Nội tâm tôi
bỗng trở thành mâu thuẫn và không biết làm gì để phân rõ đâu là
đâu. Tôi thật tình mong rằng tôi không yêu chị như tình yêu trai
gái, phải chi tôi mãi mãi là đứa em trai ngoan của chị thì hay biết
mấy. Tôi bỗng nhìn ra ngoài, nắng đã tràn quá bực thềm trước nhà,
trời hôm nay đẹp quá làm cho tôi thấy tràn đầy lòng tin, lòng tin
rằng tôi có thể làm được điều này. Kể từ lúc đó tôi cố gắng tránh
mặt chị như tránh đi tình cảm của tôi giành cho chị, tôi không dám
nhìn thẳng vào mặt chị, vào đôi mắt tròn xoe lóng lánh, không dám
nhìn thẳng vào đôi môi của chị, đôi môi mọng ướt mà ngày đêm tôi mơ
mộng được một lần nếm thử dẫu biết rằng nó sẽ ngọt lắm, nó sẽ làm
cho tôi ngất ngây mà cả đời tôi không bao giờ quên được. Tôi lại
không dám nhìn lén vào ngực của chị nữa, nơi mà một lần tình cờ tôi
đã nhìn thấy nó, một cái bầu tròn tròn căng căng đội bên dưới cái
núm nhỏ be bé màu hồng mà suốt đời của tôi không bao giờ quên được,
và chỉ mong một lần được xúc giác ở mười đầu ngón tay một sự mềm
mại sung sướng. Tôi tránh mặt chị kể cả nghĩa đen và nghĩa bóng,
tôi ít nói chuyện với chị hơn kể từ dạo đó. Tôi cố gắng ít nghĩ tới
chị hơn trong đầu , tôi cố gắng xua đuổi hình ảnh của chị ra khỏi
bộ óc vẫn vơ của tôi tuy rằng điều đó thật lấy làm khó xử cho tôi
bởi vì tôi không thể nào tập trung học bài được khi hình ảnh của
chị cứ lỡn vỡn trước mặt, mỗi khi tôi cầm sách trên tay, những
chữ viết trên trang giấy như trêu ghẹo tôi, chúng nó nhảy múa
quay cuồng trước mắt tôi để rồi xếp lại thành khuôn mặt của chị ẩn
hiện. Sau đó tôi khám phá ra rằng tôi càng tránh mặt chị, thì tôi
lại càng thương và mộng tưởng về chị nhiều hơn . Tôi tự than thở
với trời với đất là tôi phải làm sao bây giờ! Tôi không còn muốn
học hành nữa, cuốn sách đã bị tôi quăng xuống sàn và suốt ngày tôi
chỉ biết vùi mình trong cái mền kính mít hy vọng rằng tôi không còn
nghe được tiếng động nào của chị, tôi mong những bước chân nhẹ
nhàng, tôi mong những tiếng lào xào quét dọn, tiếng chiên xào đồ
ăn, kể cả tiếng tằng hắng của chị mỗi khi bị khói làm cay cổ họng
của chị không còn nữa để tôi không còn có hình ảnh của chị trong
lòng nữa, để cho chị đối với tôi không còn tồn tại từ giờ phút này
trở đi . Mà trời ơi! Tôi có thể dằn lại mình khi nghe những âm
thanh đó, nhưng tôi không thể nào cản được lòng mình khi tiếng xối
nước lúc chị tắm nó lại cứ rỉ rả mãi bên tai của tôi. Nó còn hơn
một cơn nghiện đang dằn vặt xoi mói trong tâm hồn của tôi . Mỗi
tiếng xối nước của chị là cái nhăn mặt nhíu mày mà tôi đang tranh
đấu với bản thân chống chọi với con lợn lòng như muốn thoát ra khỏi
trại chuồng của đạo đức luân thường .
Thế rồi tôi đã chịu thua với bản thân của mình . Tiếng xối nước của
chị không ngờ lại có sức mạnh phi thường như thế . Tôi quyết định
tối nay là một đêm tôi phải làm những gì mà tôi tự hỏi đã chờ đợi
quá lâu . Thời gian hai tháng rồi, sự chờ đợi của tôi thật là vô
lý. Tôi không thể chờ được nữa . Tôi không thể dằn lòng được nữa .
Trời chạng vạng tối, ăn cơm xong . Tôi lại mở sách ra giả vờ như
đang học, chị tôi vẫn như bình thường lau chùi, dọn dẹp các thứ, và
chuẩn bị những thứ khác cho ngày mai . Tôi trông cho thời gian qua
mau để có thể thực hiện được ý định của mình . Nhìn thấy chị lau
chùi nhà bếp, chiếc cút áo mở bung ra tự lúc nào khoe hai bầu ngực
nun núc trắng phao, tôi bỗng thấy nôn nao vô hạn, không còn
tâm trí nào nữa, chỉ còn biết nghĩ quẩn. Và rồi thời khắc đó cũng
tới . Tôi đã chờ được lúc này . Khi chị tôi mở tủ lấy quần áo và
tắt đèn trước để bước ra sau nhà . Tiếng khép cửa sau , nơi ngăn
cách giữa phòng ngủ và nhà tắm, thì tôi tung mình ngồi dậy. Tôi rón
rén nhẹ nhàng bắt một cái ghế đẩu cao đặt sát vách . Tiếng nước
được vặn ra thao làm cho tôi càng rộn ràng náo nức . Hai tay run
run còn hơn khi bị thầy giáo gọi lên trả bài . Nhưng tôi cũng ráng
bình tỉnh để không gây ra tiếng động nào. Tiếng xối nước lại vang
lên lúc mạnh ào ào, lúc rỉ rả róc rách. Tôi bước một chân lên ghế.
Rồi hai chân. Tôi lôm khôm đứng dậy . A?h đèn điện 60 Watts sáng
hắt lên vách nhà lá làm cho tôi trong chốc lát bị chóa lòa nhưng
vẫn còn thấy bóng của chị kỳ cọ những động tác đều đều nhè nhẹ in
lên vách lá làm cho tôi càng thêm mất bình tỉnh, hơi thở trở nặng.
Tôi chồm người tới cố rắn mắt để trông xuống phía dưới, nhưng tôi
sợ vách lá phát ra tiếng lộp xộp nên không dám chồm quá cao . Khi
đó tôi chỉ thấy cái đầu của chị, tóc được bới cao, khoe cái cổ
trắng ngần cao sang quá! Tôi nhón gón để cho cao hơn thì chỉ thấy
được đôi vai trần xương xương của chị, tôi biết chị quay lưng về
hướng của tôi nên yên tâm không sợ chị bất chợt nhìn lên. Tôi rón
rén chóng tay vào sườn nhà , nơi có ống tre làm sườn ngang, để tỳ
tay và nhóng đầu cao hơn nhìn xuống. Chị tôi đang xoa xà bông khắp
mình . Tôi bậm môi để tránh hơi thở của tôi giờ này bỗng trở nên
dồn dập hơn trước, tôi chỉ có thể thở bằng miệng. Chỉ nhìn thấy đôi
vai trần của chị thôi thì máu của tôi đã sôi sục trong lòng rồi
. Tôi muốn đu người lên cao để nhìn cho rõ những gì bị khuất
sau đó, nhưng tôi lại không dám . Lại ngại bị chị tôi phát giác.
Tôi nán chờ trong khi vẫn lắng nghe từng tiếng động của chị . Khi
chị cúi xuống múc nước ở trong thao thì tôi không thấy chị nữa, khi
chị đứng lên thì tôi chỉ thấy đầu và vai của chi . Nhưng tôi vẫn
kiên nhẫn đứng chờ chị, chờ có cơ hội thì tôi sẽ ngắm nhìn toàn bộ
vẻ đẹp của chị cho rõ hơn . Và tôi đã chờ được phút giây đó . Khi
chị xối ca nước cuối cùng lên trên mình và bước về phía trước để
lấy cái khăn máng trên sợi dây gân được móc vô từ hai vách nhà, lúc
đó thì tôi có dịp trông rõ được bán thân của chị ở sau lưng . Trời
ơi! Dáng người của chị thon thon, cái eo nhỏ nhắn, mái tóc thì bũa
xuông dài tới lưng eo thật đẹp quá, dưới đuôi tóc là một bờ mông
trắng nõn đẹp tuyệt vời . Ôi bờ mông của chị, sao mà vun đầy thế ,
một đường chẻ giữa cách chia đôi bờ thật khâu khích. Tôi không còn
tự chủ ở bản thân mình nữa, hai bàn tay tôi bóp chặt vào cây đòn
ngang theo phản ứng tự nhiên , vừa hồi hộp vừa kích thích trong
lòng . Chị vói tay lấy cái khăn, tôi có dịp nhìn xéo dưới cánh tay
của chị, ở đó tôi thấy được bờ ngực mà tôi đã có dịp chiêm ngưỡng
trong lúc chị ngủ hôm trước. Bây giờ nó lại len lén nằm dưới cánh
tay của chị, tôi thích quá! Chị từ tốn lau mình như là thời gian
hãy còn quá nhiều cho chị để làm việc đó, chị lau luôn mái tóc dài
từng chút từng chút một . Khi chị lắc lư đôi tay để vắt cho tóc mau
khô thì bờ ngực chị đung đưa , bờ mông của chị rung rinh, tôi lại
lim dim đôi mắt để cố ghi lại hình ảnh đẹp đó vào trong lòng rồi
rón rén tuột xuống ghế, mang ghế trở lại chỗ cũ và leo lên giường
trước khi chị mở cửa bước ra . Thế là đêm đó tôi cứ mơ tưởng tới
chị, tới đôi môi mọng đầy, đôi vai thon gây, tới bộ ngực vun vun và
tới bờ mông căng mọng run rinh của chị và ngủ thiếp đi với giấc
mộng đẹp chưa bao giờ tôi có được trong đời.