Nhà chỉ toàn chị em gái, có mỗi Hoàng là con trai, nên bây giờ
cậu đỗ đại học, tất c hy vọng gia đình đều đặt c vào cậu. Trong bữa
liên hoan họ hàng nhân dịp Hoàng thi đỗ đại học, ông bố của cậu đã
hồ hởi tuyên bố với tất c mọi người là nhất định cậu con trai của
ông sẽ học hành đến ni đến chốn, làm vinh dự cho c gia đình. Hôm
nhập trường, bố mẹ Hoàng đưa cậu xuống tận Hà Nội, trước lúc lên xe
ra về, bố mẹ cậu dặn dò đi dặn dò lại cậu con trai cố gắng học hành
cho tốt, ông bố cầm lấy tay Hoàng rưng rưng nước mắt nói:
- Học đại học bây giờ là tốn kém lắm ... bố biết, kinh tế nhà mình
cũng chẳng khấm khá gì, nhưng con cứ yên tâm, cố mà học cho tốt,
cần chi phí khon gì cứ bo bố mẹ, bố mẹ sẽ lo chu toàn hết cho con,
c nhà bây giờ chỉ hy vọng vào mình con thôi.
Hoàng cũng rưng rưng cầm tay bố hứa là cậu sẽ không phụ lòng hy
vọng của nhà.
Thấm thoắt đã gần hết năm đại học thứ nhất. Vốn ngoan ngoãn, chăm
học từ bé nên Hoàng học rất khá, ngay sang học kỳ thứ hai của năm
đại học thứ nhất Hoàng đã kiếm được chân gia sư làm thêm, cũng
không được bao nhiêu, nhưng cộng với số tiền bố mẹ cậu dành dụm gửi
cho cậu hàng tháng thì cũng đủ tiêu. Biết hoàn cnh gia đình khó
khăn, hầu như Hoàng không dám tiêu xài chút gì cho các nhu cầu vui
chi gii trí của bn thân c. Cuộc sống ni thủ đô có biết bao nhiêu là
điều hấp dẫn, mới lạ với một cậu bé tỉnh lẻ như cậu, nhìn các bạn
bè có điều kiện khá gi hn cùng lớp, nhiều lúc cậu cũng thèm muốn
được vui chi như họ lắm, nhưng cậu biết bố mẹ cậu vốn chỉ là công
nhân, gia đình lại đông miệng ăn nên hàng tháng gửi cho cậu được
khon tiền ít ỏi này cũng đã là cố gắng lắm rồi. Hết năm học thứ
nhất thì theo quy định của trường Hoàng sẽ phi thuê nhà ở ngoài để
ở vì khu ký túc xá vốn không rộng rãi gì của trường chỉ ưu tiên cho
sinh viên năm thứ nhất, còn từ năm thứ hai trở đi sinh viên phi tự
thuê nhà ở ngoài trường. Vậy là lại thêm một khon nữa phi chi.
Hoàng có hỏi ý kiến bố mẹ về chuyện thuê nhà ở ngoài, cậu định ở
chung với mấy cậu đồng hưng cho rẻ, thì bố của Hoàng cứ nhất định
bắt cậu phi thuê ở riêng chứ không chung đụng gì hết cho đm bo yên
tĩnh mà học tập, nhất là ở cùng với mấy cậu đồng hưng đó thì lại
càng không được vì mấy cậu này bố của Hoàng đã biết, không ham học
mà chỉ chi bời đàn đúm với nhau, ông bo Hoàng là không phi suy nghĩ
chuyện tiền nong, bố mẹ sẽ sắp xếp đủ cho cậu. Thế là Hoàng đành
nghe lời bố mẹ đi tìm thuê chỗ ở riêng. Vừa tự đi tìm vừa hỏi bạn
bè, rốt cục cậu cũng tìm được một chỗ khá ưng ý, tuy không được ở
gần trường lắm, nhưng nhà cửa sạch sẽ khang trang, giá lại vừa phi,
nhất là lại ở một khu khá yên tĩnh nên cậu rất ưng. Nhà chủ nhà đất
rất rộng, họ xây tường chia hẳn làm đôi, một nửa bên ngoài để ở có
lối đi riêng, còn nửa trong xây thành một căn nhà một tầng chuyên
để cho thuê thông ra một ngõ nhỏ vắng vẻ phía sau, có mấy phòng
hiện đều có người đang thuê rồi, nhưng có một căn phòng nhỏ của hai
chị sinh viên cùng trường của Hoàng sắp sửa dọn ra vì họ đã tốt
nghiệp, một cô thì về quê, một cô thì dọn đến ở nhờ nhà họ hàng chờ
xin được việc ở Hà Nội. Chủ nhà hẹn Hoàng đến Chủ nhật tuần sau thì
dọn đồ đến để họ bàn giao căn phòng nhỏ đó cho cậu thuê, giường, tủ
quần áo và bộ bàn ghế uống nước thì chủ nhà cho cậu mượn
luôn.
Sáng Chủ nhật đó Hoàng chở đồ đạc của mình đến nhận phòng thuê,
cũng chẳng có gì nhiều, tất c chỉ trong một cái hòm gỗ to buộc đằng
sau xe đạp là xong, còn sách vở thì cậu cứ gửi tạm ở ký túc xá rồi
sẽ mang về dần sau. Đến ni thì hai chị sinh viên nọ cũng đang lụi
cụi dọn dẹp phòng và thu xếp đồ đạc. Hoàng cũng quen s s mấy chị
này vì cùng trường với nhau. Hoàng vui vẻ giúp mấy chị một tay dọn
dẹp vệ sinh căn phòng tiếp nhận căn phòng này. Xong xuôi mọi việc,
trong khi chờ người nhà đến giúp chở đồ đạc đi, hai chị ngồi uống
nước trò chuyện với Hoàng. Qua câu chuyện họ kể, Hoàng được biết ở
căn phòng phía đầu hồi bên kia là hai cô công nhân nhà máy dệt, ít
khi gặp mặt nói chuyện được vì họ làm ca đêm, ngày tranh thủ ngủ,
cạnh đó là hai cô sinh viên trường Bách Khoa, mấy cô này cũng tối
ngày học rồi đi làm thêm, tối muộn mới về nên cũng ít khi thấy mặt.
Còn ở phòng đầu hồi bên này sát vách phòng của Hoàng là hai mẹ con
một chị phụ nữ mà theo như lời hai cô sinh viên thì nghề nghiệp là
cave chuyên nghiệp. Nói đến chị này, hai cô bĩu môi vẻ khinh miệt
và bo Hoàng là cô ta chẳng đứng đắn gì đâu, tốt nhất là tránh xa
đừng quan hệ gì c. Chị này thì Hoàng đã gặp mấy lần rồi hồi cậu đến
đây hỏi thuê nhà, chị ta trạc hai bẩy hai tám, xinh xắn, cao ráo,
Hoàng chắc chỉ đứng đến mang tai chị ta, mái tóc ép thẳng mềm sóng
sánh như lụa, nhuộm vài lọn hoe hoe vàng rất hợp mốt, dáng vẻ rất
dịu dàng cởi mở. Lúc đầu Hoàng cứ tưởng chị ta là chủ nhà, khi
Hoàng hỏi thăm chuyện thuê nhà, chị ta nhiệt tình chỉ cậu qua bên
kia gặp chủ nhà. Rồi sau đó mấy lần sau đến đây, gặp chị ta, chỉ
chào hỏi trò chuyện dăm ba câu nhưng cậu rất có thiện cm với vẻ
niềm nở dễ gần của chị này. Vì thế Hoàng thấy hai chị sinh viên này
nói thế nào ấy chứ, cậu thấy khó mà tin được một người như vậy lại
đi làm cái công việc đó. Thấy Hoàng có vẻ không tin, các cô liền
bo, ai chứ cái cô này thì họ biết rất rõ hoàn cnh. Cô ta vốn quê ở
Hi Phòng, lấy chồng rồi theo chồng về Hà Nội, hoàn cnh gia đình
cũng nhiều éo le lắm, gia đình chồng hắt hủi, chồng cũng hay ghen
tuông đánh chửi cô ta rồi lại còn cờ bạc phá gia chi tử, không thể
chịu nổi nữa nên dù đã có với nhau một đứa con gái rồi, cô ta vẫn
quyết định ly hôn rồi ở lại Hà Nội sống chứ không về quê nữa. Rồi
dẫn dắt thế nào đó, cô ta lại đi làm cái công việc này. Hai cô sinh
viên bo nếu Hoàng không tin thì cứ sống ở đây một thời gian rồi sẽ
thấy ngay là họ nói có đúng không. Nói đến đây tự nhiên hai cô quay
sang nhìn nhau cười, mặt ửng đỏ lên, bo với Hoàng là buổi tối cậu
có muốn học bài thì tốt nhất nên vào trường mà học chứ ở nhà thì sợ
là hi khó học đấy. Hoàng có tò mò hỏi tại sao thì hai cô chỉ rúc
rích cười, không chịu nói, chỉ bo cậu là rồi khắc biết. Lúc này thì
người nhà của hai cô sinh viên này cũng đến và họ chào Hoàng rồi
đi. Hoàng cũng đứng dậy lấy quần áo trong hòm ra treo vào trong tủ
quần áo ... Sắp dọn căn phòng xong xuôi thì cũng đã đến trưa, thấy
đói bụng nên Hoàng định đi tìm hàng cm bình dân nào quanh đây để ăn
trưa. Vừa khoá cửa phòng đi ra đến sân thì chị phụ nữ kia đèo con
trên chiếc xe Best màu đỏ phóng vòng vào sân. Thấy Hoàng, chị ta
nhoẻn miệng cười chào và hỏi là có phi cậu bắt đầu dọn đến đây từ
hôm nay không. Hoàng cũng nhoẻn miệng cười chào lại và nói là cậu
mới dọn đến sáng nay. Gạt chân chống xe máy, bước xuống khỏi xe,
chị phụ nữ niềm nở:
- Thế là từ nay là hàng xóm của nhau rồi, chị em mình gặp nhau mấy
lần rồi mà chưa biết tên nhau nhỉ, chị tên là Hà Anh, còn em?
- Dạ em là Hoàng ạ,
Quay sang đưa bé gái trạc 8 tuổi đang đứng nép vào chân mẹ, giưng
cặp mắt đen láy như hạt nhãn lên nhìn Hoàng, chị phụ nữ giục:
- Kìa, Ly chào chú Hoàng đi chứ
Đứa bé liền ngoan ngoãn khoanh tay chào Hoàng một cách rất lễ phép.
Đứng nói chuyện một lát với nhau, thấy Hoàng bo là đang định ra
ngoài ăn trưa, chị Hà Anh liền chỉ cho cậu mấy quán cm bình dân gần
đó, và bo nếu rỗi rãi thì mời cậu chiều nay sang nhà chị ta uống
nước trò chuyện, chẳng gì thì cũng là hàng xóm lâu dài với nhau.
Hoàng vui vẻ gật đầu đồng ý rồi đi ăn cm.
Chiều hôm đó, Hoàng sang nhà chị Hà Anh chi, căn phòng đầu hồi này
khá rộng lại có hẳn buồng tắm riêng chứ không phi dùng chung như
phòng của Hoàng và mấy phòng kia. Chị ta dùng rèm vi ngăn căn phòng
làm đôi, nửa trong chắc là dùng làm phòng ngủ, còn phía ngoài kê bộ
bàn ghế để tiếp khách, Hoàng đoán chị ta ở đây lâu dài nên đồ đạc
bàn ghế, giường tủ mua sắm đầy đủ, ấm cúng như một gia đình chứ
không giống như nhà đi thuê. Căn phòng sạch sẽ tinh tưm, thoang
thong mùi thm dìu dịu rất nữ tính, không biết có phi là do lọ hoa
hồng đặt rất thẩm mỹ trên góc tủ kia không? Dè dặt ngồi xuống chiếc
ghế sa lông rộng, Hoàng đón chén nước do chị Hà Anh rót, miệng dạ
cm n. Họ vui vẻ ngồi trò chuyện với nhau. Hoàng cũng kể là cậu đang
học trường Sư phạm. Qua câu chuyện Hoàng được biết là chị Hà Anh đã
ở đây lâu rồi, và cũng là chỗ quen biết của chủ nhà. Chị ta cũng
chẳng ngại ngần kể cho Hoàng nghe là chị ta đã ly dị chồng rồi và
bây giờ chỉ có hai mẹ con sống với nhau. Bé Ly hiện đã lên 8 tuổi
rồi và chị đang cho học bán trú ở trường gần đó. Kể từ hôm đó hai
chị em hay chào hỏi trò chuyện với nhau, Hoàng thấy rất có cm tình
với chị phụ nữ tốt bụng này và chị Hà Anh có vẻ cũng quý mến Hoàng,
nhất là bé Ly thì rất thích chú Hoàng vì Hoàng hay chi đùa với cô
bé. Tuy ở đây có nhiều người thuê ở, nhưng do hoàn cnh công việc
nên ít khi gặp nhau, chỉ có Hoàng và hai mẹ con chị Hà Anh là hay
có điều kiện gặp nhau. Hoàng thấy chị Hà Anh là người rất tốt, cư
xử lịch sự đúng mực với những người chung quanh. Chỉ có công việc
của chị Hà Anh là Hoàng không rõ lắm, có lần cậu có hỏi nhưng chị
chỉ mỉm cười lắc đầu không nói, Hoàng thấy chị Hà Anh đi đi về về
thất thường chứ không có giờ giấc gì c, có khi về rất khuya, sáng
dậy đưa con đi học xong lại về ngủ đến tận gần trưa rồi lại đi đâu
đó luôn. Chỉ có buổi chiều là chị ta hay đón con đi học bán trú về
nhà rồi hai mẹ con ăn cm với nhau. Nhưng cũng có hôm Hoàng thấy chị
Hà Anh không đưa đón con được mà đứa bé phi từ đi bộ, kể cũng tội
nghiệp khi nhìn cô bé Ly gầy gò, khom lưng cõng cái cặp nặng trịch
đi bộ. Hoàng cũng thấy bán tin bán nghi về những gì nghe nói về chị
Hà Anh, thật tình là cậu khó tưởng tưởng được chị phụ nữ duyên dáng
thuỳ mị như vậy lại đi làm cái công việc đem thân xác mua vui cho
đàn ông đó. Nhưng Hoàng có suy nghĩ rất rộng lượng, cậu nghĩ điều c
bn nhất là chị ta vẫn là người tốt, còn nếu vì hoàn cnh phi đi làm
cái công việc kia thì chắc cũng là bất đắc dĩ thôi.
Khong được một tuần sau khi dọn về đây sống, một buổi tối Hoàng
đang ngồi học muộn thì nhìn ra ngoài sân cậu thấy chị Hà Anh ra mở
cổng cho ai đó, lúc họ đi vào sân thì Hoàng thấy loáng thoáng đó là
một người đàn ông to béo, bụng phệ, tay xách cái cặp nhỏ, ông ta
vừa đi vào vừa nói gì đó với chị Hà Anh, Hoàng nghe loáng thoáng
hình như là ... anh đi công tác ... qua thẳng đây với em luôn ...
mai mới về với mụ vợ nhà anh. Nhìn đồng hồ đã hn mười giờ, Hoàng
thầm nghĩ, quái, khách khứa gì mà đến chi muộn thế nhỉ. Hoàng ngồi
học tiếp một lát nữa đến hn mười rưỡi thì cậu vưn vai đứng dậy tắt
đèn bàn định đi ngủ thì tự nhiên cậu nghe có tiếng lịch kịch khe
khẽ đều đặn, hình như là từ phía bên phòng chị Hà Anh vọng sang.
Quái nhỉ, không biết là cái gì vậy, Hoàng tò mò đi lại gần bức
tường dỏng tai lên, nghe như là tiếng đầu hồi giường đang đu đưa
dập vào tường vậy. Mặt Hoàng tự nhiên nóng bừng lên, tuy là một cậu
sinh viên ngoan ngoãn học giỏi, nhưng dù sao cậu cũng đã 18 tuổi
rồi còn gì, làm gì mà cậu không hiểu việc gì đang diễn ra ở bên kia
bức tường giữa chị Hà Anh và người đàn ông nọ, trước đây không phi
là chưa bao giờ cậu nghĩ đến những chuyện này, nhưng c thể cậu
không đòi hỏi mãnh liệt lắm, có lẽ là vì cậu quá tập trung vào
chuyện học hành, học đến mệt nhoài c người, nên chỉ một vài lần hoạ
hoằn cậu đã phi thủ dâm cho dịu bớt cn căng thẳng thôi, nhưng chưa
bao giờ cậu được chứng kiến trực tiếp chuyện người khác làm chuyện
đó như bây giờ c. Hồi hộp, mặt đỏ bừng bừng, Hoàng đứng áp sát tai
vào bức tường, lắng nghe như nuốt lấy từng âm thanh kỳ lạ bên kia
vọng sang, ngoài tiếng giường dập vào tường, hình như còn tiếng lao
xao thì thào cái gì đó mà cậu nghe không rõ. Chứng được năm mười
phút gì đó thì đột nhiên tiếng động ngưng lại. Hoàng thở phào vì
cậu đã không dám thở mạnh từ nãy đến giờ, cậu cứ sợ thở mạnh thì
tiếng phì phò làm cậu nghe không rõ tiếng động từ bên kia vọng
sang. Thay quần áo, lên giường nằm mãi mà sự căng thẳng bức bối
khiến Hoàng không sao ngủ được. Đột nhiên cậu lại nghe tiếng lịch
kịch bắt đầu trở lại, vậy là bên kia chị Hà Anh và người đàn ông nọ
lại bắt đầu một hiệp nữa. Nằm trong bóng tối đen thui, Hoàng áp sát
tai vào tường lắng nghe với vẻ thèm khát, đầu óc cậu cố hình dung
cnh tượng ở bên kia, không biết nó diễn ra như thế nào nhỉ, đã đành
là cái bộ phận đó của người đàn ông đâm vào chỗ đó của người phụ nữ
rồi, nhưng mà cụ thể nó như thế nào thì Hoàng chưa bao giờ được
thấy c. Sáng hôm sau là Thứ Bẩy, lúc Hoàng dậy thì hình như người
đàn ông nọ đã ra về từ lúc nào rồi, lúc đi ra ngoài sân gặp chị Hà
Anh đang giặt quần áo ở máy nước, không hiểu sao Hoàng chỉ lí nhí
chào mà không dám nhìn thẳng vào mặt chị, cậu sợ cậu sẽ không thể
không nhớ lại chuyện tối qua và sẽ đỏ bừng mặt lên mất. Lúc đánh
răng rửa mặt ở máy nước, chị Hà Anh vừa giặt vừa trò chuyện hỏi han
cậu còn Hoàng thì vừa lúng búng tr lời vừa cố nghĩ sang chuyện khác
mà không được. Cậu cứ tưởng tượng ra cái cái c thể khoẻ mạnh cân
đối của chị Hà Anh trần truồng vật vã trên giường với người đàn ông
to béo hôm qua khiến giường dập rình rình vào tường, tự nhiên trong
c thể cậu một cái gì đó lại dâng lên, căng ra, khiến Hoàng xấu hổ
muốn chết, cứ ngồi ỳ đấy đánh răng rửa mặt mà không dám đứng dậy.
Phi đợi đến lúc chị Hà Anh quay đi đổ chậu nước giặt cậu mới vội
đứng dậy quay người lại đi vào phòng để che dấu phần quần cộm lên
dưới bụng của mình.
Vài hôm sau, buổi tối Hoàng lại thấy có một người đàn ông đến thăm
chị Hà Anh, không phi ông hôm trước mà là một ông khác. Ngồi học ở
bàn nhìn ra sân nên Hoàng biết rõ là đến rất muộn vẫn không thấy
ông ta ra về. Trong lúc ông ta ở trong phòng chị Hà Anh, Hoàng lại
nghe thấy những tiếng động giống như hôm nọ. Tất nhiên Hoàng lại
thèm khát áp tai vào tường để nghe. Lần này thì cậu thấy họ chỉ làm
chuyện đó có một lần, sau đó là tiếng nước tắm rào rào rồi Hoàng
thấy người đàn ông nọ dắt xe máy ra về chứ không ngủ lại. Mấy hôm
sau, Hoàng lại thấy một người đàn ông khác đến nhà chị Hà Anh vào
buổi tối, tất c những lần này Hoàng đều thấy hình như họ đã hẹn giờ
nhau trước hoặc là liên hệ bằng điện thoại di động thì phi vì không
bao giờ thấy những người khách này phi gọi cửa c, mà chỉ thấy tự
nhiên chị Hà Anh đi ra mở cổng cho khách vào. Bây giờ thì Hoàng
không còn nghi ngờ gì nữa về công việc của chị Hà Anh c, với lại từ
lâu cậu cũng nghĩ chắc là phi như vậy vì cậu có thấy chị Hà Anh có
nghề nghiệp gì đàng hoàng đâu mà cuộc sống lúc nào cũng có vẻ rủng
rỉnh về chuyện tiền nong. Cậu vẫn cm thấy quý mến chị phụ nữ này vì
dù có làm công việc đó nhưng cậu thấy chị Hà Anh là một người rất
tốt, thậm chí cậu còn cm thấy thưng thưng cho chị ta vì công việc
bất đắc dĩ này. Có một điều cậu cm thấy rất ngượng với chính bn
thân mình đó là không hiểu sao những lúc nghe những tiếng động kỳ
lạ từ bên phòng chị Hà Anh vọng sang, cậu lại cm thấy ham muốn một
cách ghê gớm, tại sao nếu coi đó làm một công việc nh nhuốc thấp
hèn đáng xấu hổ thì cậu lại thèm khát đến gai c người được ở vào vị
trí người đàn ông đang là khách hàng của chị Hà Anh. Có đêm cậu còn
m thấy chính cậu đang ... với chị Hà Anh. Tối nay cũng vậy, đang
ngồi học thấy chị Hà Anh trong bộ đồ ngủ mặc ở nhà đi ngang qua sân
ra mở cổng cho một người đàn ông đi vào, Hoàng không sao tập trung
học bài được nữa, cậu biết là bên phòng chị Hà Anh sắp sửa diễn ra
chuyện gì. Gập cuốn sách lại đợi nghe những tiếng lịch kịch quen
thuộc, chợt Hoàng nẩy ra một ý táo bạo, hôm nay trời nóng, phòng
ngủ chị Hà Anh có cửa sổ phía sau nhà, thế nào cũng mở cho thoáng,
tại sao cậu không thử ra đó xem sao, gi sử có không nhìn được gì vì
bị che mành thì nghe cũng rõ hn nhiều so với áp tai vào tường thế
này. Nghĩ là làm luôn. Thật nhẹ nhàng Hoàng khép cánh cửa phòng
mình lại rồi đi vòng phía đầu hồi nhà bên kia ra phía sau nhà, từ
xa Hoàng đã thấy qu nhiên chị Hà Anh mở hết cánh cửa sổ ra cho mát,
chỉ có cái rèm cứ bay lất phất vì gió. Hoàng rón rén đi lại gần cái
cửa sổ phòng ngủ của chị Hà Anh, đến ni, cậu ngồi thụp xuống dưới
tầm cửa sổ rồi lom khom ngồi lại gần, ngay bên dưới cửa sổ. Bên
trong phòng ngủ chị Hà Anh tắt đèn tối um, không có tiếng người nói
mà chỉ có tiếng chụt choạp ướt áp liên tục như tiếng động khi một
đứa trẻ mút mát ngón tay vậy, quái nhỉ, không biết họ đang làm gì
thế nhỉ, Hoàng tự hỏi, nhưng cậu không dám nghển lên nhìn vì cậu
biết ở trong phòng tối nhìn ra cửa sổ rất rõ, có bóng người là thấy
ngay. Những tiếng chụt choạt vẫn liên tục phát ra, Hoàng nghe tiếng
thở phì phò và ậm ự trong cổ họng vẻ khoái trá của một người đàn
ông. Rồi một giọng đàn ông khe khẽ nói như xin:
- Thôi ... thôi ... đủ rồi Hà Anh ... em làm anh vọt ra mất ..cho
anh nghỉ một lát ... rồi đeo bao vào cho anh, anh em mình
chi.
Hoàng đang tò mò không biết họ đang làm gì mà người đàn ông nói như
vậy thì cậu nghe thấy tiếng cười khe khẽ quen thuộc của chị Hà Anh
và giọng chị nói:
- Xin tuân lệnh ... khách hàng là thượng đế ... em làm anh vọt ra
bây giờ thì anh bắt đến em chết ... để em đi bao vào cho anh nhé
...lâu không được ăn món xúc xích của anh, cái miệng đó của em nó
đang thèm được nuốt anh vào đây này.
Hoàng nghe chị Hà Anh nói mà cậu sững cả người, từ trước đến nay
cậu toàn thấy chị ấy nói chuyện đứng đắn chứ đã bao giờ cậu được
nghe chị ấy nói những câu cợt như thế đâu, thật là bất ngờ quá. Một
lúc sau chắc ở bên trong phòng, chị Hà Anh đã đi xong bao cao su
vào cho người đàn ông nọ, Hoàng thấy tiếng sột soạt như hai người
đang chuyển tư thế trên giường rồi tiếng chị Hà Anh khe khẽ ỡm
ờ:
- Đấy ... xin mời anh ...
Hoàng thấy chị Hà Anh còn đang rúc rích cười và nói trêu ông
khách thì đột nhiên bị cắt đứt bằng một tiếng "hự" đồng thời với
tiếng giường bị xô kịch một cái vào tường. Hoàng thầm reo lên, a
ông khách đã cắm dưng vật vào chỗ đó của chị Hà Anh rồi. Hoàng
không nghe thấy tiếng chị Hà Anh cười đùa nữa mà chỉ nghe tiếng chị
ta xuýt xoa và hự đều đều, tiếng thở phì phò thích thú của ông
khách. Ngồi dưới bậc cửa sổ nghe trộm mà Hoàng thấy người cậu dậm
dật khó t, những tiếng động do chị Hà Anh làm tình với khách phát
ra ngay bên cạnh cậu khiến cậu như phát sốt c lên. Ông khách có vẻ
chi rất mạnh nên Hoàng nghe thấy chị Hà Anh vừa thở nặng nhọc vừa
thì thầm năn nỉ:
- Nhẹ thôi anh ... nhẹ thôi cho em nhờ đi ... kẻo con bé nhà em nó
thức dậy mất.
Ông khách cũng có vẻ nhẹ lại một chút những được một lát lại
mạnh lên, ngoài tiếng giường đệm, tiếng thở của hai người, tiếng hự
hự của chị Hà Anh, Hoàng còn nghe thấy một tiếng gì đó rất lạ, cứ
bót bót khe khẽ như là không khí bị nén hi bật ra vậy, không biết
do cái gì tạo ra nữa. Chừng được một lát thì tự nhiên, ông khách
rên lên:
- Ôi ... ôi ... anh sướng quá
Đồng thời nhịp điệu tăng hẳn lên một cách cuống quít, chị Hà Anh
cũng thở ậm ạch như rất vất v. Rồi tất c đột nhiên dừng lại. Im
lặng một lát rồi bịch một tiếng như có ai đó buông người xuống
giường. Tiếng chị Hà Anh hỏi âu yếm ... có mệt không anh... và
giọng đàn ông tr lời trong hi thở hào hển:
- Mệt ... mệt nhưng mà sướng ... vợ anh ở nhà đúng là đáng xách dép
cho em về khon này.
Giọng chị Hà Anh dịu dàng:
- Chuyện .... đây là chuyên môn của em mà lại, không bằng mấy bà vợ
của các anh ở nhà thì em có mà chết đói.
Hoàng đang lắng nghe hai người thì thầm trò chuyện thì bỗng
toạch một cái, một vật gì đó được ném qua cửa sổ ri ngay trước mặt
cậu. Tiếng chị Hà Anh:
- ấy ... sao anh lại vứt ra ngoài đấy, mai em lại phi nhặt không
mọi người nhìn thấy ... để em vứt vào thùng rác cho chứ.
Giọng người đàn ông
- Ôi dào, nhìn thấy thì có làm sao, chắc ở đây ai tr biết em làm
công việc này.
Chị Hà Anh nói khe khẽ:
- Biết thì chắc là đều biết c thôi, em cũng chẳng ngại gì, nhưng mà
ở đây thì dù sao em cũng muốn giữ ý với mọi người.
Hoàng khều tay vào cái vật vừa được vứt ra, đó là một cái bao cao
su nhờn nhờn, cậu tò mò cầm lên xem, cái bao màu trong nhờ nhờ, ướt
nhờn, dài thượt, một đầu chứa đầy thứ nước trắng đục, thứ nước mà
khi cậu thủ dâm cậu vẫn thấy nó vọt ra từ dưng vật của cậu, chỉ
khác là ông khách này sướng hn cậu nhiều, được chọc dưng vật vào
cái chỗ đó của chị Hà Anh, đến khi sướng mê ly thì mới xuất ra chứ
không phi dùng tay như cậu. Nghĩ mà thật tội nghiệp cho bn thân
mình, Hoàng thở dài đặt cái bao cao su lại xuống đất kẻo sáng mai
chị Hà Anh qua nhặt lại không thấy rồi quay lại phòng mình.
Sau lần đó, cứ thấy chị Hà Anh có khách nam giới đến thăm là Hoàng
mò ra sau nấp dưới cửa sổ phòng chị Hà Anh để nghe trộm, nhưng
thường thì phòng ngủ chị Hà Anh đóng kín cửa sổ, dù trong có bật
đèn cũng không sao tìm được một khe hở nào để nhòm vào, hoặc có mở
thì cũng buông mành kín mít, nên cậu cũng chỉ có thể nghe được thôi
chứ chịu chết không nhìn được gì c. Hoàng cứ nghĩ mãi, không biết
có cách nào để vừa nghe vừa nhìn được những cnh đó của chị Hà Anh
thì hay quá. Chợt Hoàng nhìn lên phía trên cao tường giữa hai
phòng, sát gần trần có mấy cái khe, khi xây nhà chắc để chừa ra cho
thoáng, nhưng sau không hiểu sao lại bịt lại. Cậu reo lên, a tìm ra
cách rồi. Biết là chị Hà Anh và con đi vắng, Hoàng hì hục chuyển
chỗ cái tủ quần áo từ phía tường bên kia sang tường bên này và
chuyển chỗ giường qua bên kia, thế này thì cậu chỉ cần đứng lên cái
bàn uống nước là có thể leo lên nóc tủ quần áo, trần nhà cũng thấp,
đứng trên nóc tủ là sát trần, khom người là có thể nhòm qua khe đó.
Sờ tay thấy khe đã được bít lại bằng cách đặt đứng mấy viên gạch
lát mỏng rồi trét xi măng vào kẽ, Hoàng liền nhy xuống tìm cái dao
nhíp nhỏ leo lên khéo léo cậy mạch xi măng từng tý một không để vỡ
c viên gạch lớn. Hì hục làm mãi gần tiếng đồng hồ, Hoàng đã cậy
được một khe hở rộng chừng hai phân và nằm ngang chừng chục phân.
cậu không dám làm to hn vì sợ bị bên kia phát hiện, mặc dù ở dưới
nhìn lên thì khó mà phát hiện được, nhất là nếu bên phòng Hoàng tắt
hết đèn, với lại như thế này đã đủ nhìn bao quát c phòng chị Hà Anh
rồi, vì cái giường đôi chị ta kê sát tường nên từ khe này Hoàng chỉ
nhìn được từ nửa giường trở ra, nếu nắm sát trong giường sát tường
thì không nhìn được, khe hở ở ngay trên cái dây chăng ri đô chia
phòng làm đôi nên từ khe này Hoàng cũng nhìn được trọn vẹn bên
phòng khách của chị Hà Anh. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn được vào
phía trong phòng ngủ của chị Hà Anh, phía trong này không rộng lắm
nhưng đồ đạc gọn gàng xinh xắn, ngoài cái giường đôi rộng rãi kê
sát tường còn có một tủ quần áo, một cái kệ nhỏ đầu giường, và một
cái bàn trang điểm với tấm gưng lớn ở phía đối diện với giường bên
tường bên kia. Làm xong cái khe hở bí mật này, Hoàng háo hức chờ
đợi đến dịp được sử dụng nó, cậu cầu mong chị Hà Anh sớm đưa khách
về nhà cho cậu lần đầu tiên trong đời được chiêm ngưỡng tận mắt cnh
nam nữ làm tình...<</div>
