Nơi tôi sanh ra là một đô thị đông đúc, đời sống khá hiện đại,
đa phần là thương gia, giàu có. Gia đình tôi cũng khá giả, ba tôi
làm thuyền trưởng một tàu buôn gỗ liên lục - hiếm khi ở nhà, mẹ tôi
buôn bán mỹ phẩm. Tôi là con một, 17 tuổi, năm cuối trung
học.
Gia đình tôi ít khi quây quần bên bàn ăn hay họp mặt, ba mẹ tôi
quan tâm đến vấn đề buồn vui của tôi nhiều hơn trường lớp, bạn bè.
Cuộc sống vật chất của tôi sung túc, không gì vướng bận, bạn bè
trang lứa, cũng giàu có như nhau nên không gì phải đua ganh, duyên
phần: còn trẻ, chẳng gì phải lo lắng, bỗng ….
Hôm ấy, mưa lớn lắm, tôi về nhà sớm hơn dự định, nghĩ bụng về nhà
một mình buồn lắm, nhưng quần áo ướt hết, làm sao đi nhóm bạn được,
thế cho nên định bụng sẽ nói chuyện phone tầm phào với bạn bè, đợi
tạnh mưa rồi sẽ “nhổ neo”. Thế nhưng ….
- “Ôi, anh nhớ em… a ….a ….”
- A ….a …. Á ……ôi……… cho em hết đi ôi……………
Những tiếng “a, ôi, ư, cho em” …. làm tôi thêm tò mò, xe mẹ không
có nhà, chẳng lẽ là ba? nhưng ba với ai? Tôi lần bước lên lầu, cánh
cửa phòng ba, mẹ khép kín, không tài nào nhìn vô trong được, những
tiếng rên rĩ trong phòng ngày càng dâm tục, khiến tôi thêm tò mò,
nghe kỹ vẫn không phân biệt được đó là tiếng ba, mẹ hay chị ở, anh
tài xế. Chịu, nhưng tôi biết, từ lúc đó, đầu óc tôi lúc nào cũng
lẫn quẩn những từ “chơi em mạnh đi anh” “ôi, đụ em đã quá” “anh nhớ
chim em quá, bót không chịu được …” “á ….” “nè, anh cho em tét
chim, tét đít luôn nè” “á, á…”
Trong phòng bỗng im lắng, tôi ríu chân trốn sau cánh cửa phòng vệ
sinh, đợi một lúc, tim tôi bỗng thót lại, tôi thấy mẹ tôi cùng một
thanh niên cường tráng, đẹp trai, bước ra khỏi phòng, hắn bế mẹ
trên tay, miệng nút vú mẹ, mẹ tôi mắt nhắn nghiền, cong người trên
tay hắn, cả hai loã lồ, không một mảnh vải che thân. Mắt tôi như
hoa lên, đầu óc quay cuồng, đây là lần đầu tiên tôi thấy cảnh mẹ
tôi ân ái, mà lại ân ái với một thanh niên trẻ đẹp, không phải là
ba. Lòng tự trọng dành cho mẹ 17 năm, trong phút chốc đã tan biến
thành mây khói, phải mẹ tôi đó không? phải người đàn bà 40 tuổi của
cha con tôi đó chăng? nước mắt tôi chảy dài, xót cho ba, đau cho
gia đình mình. Bỗng nhiên, hắng thả bà ta xuống các bậc cầu thang,
họ như một cặp vũ công ăn ý, bà ta ưỡn cặp vú thật cao, hắn ngoạm
lấy, ngoạm để, tay trái hắn bóp vắt vú, tay phải hắn móc chim. Tôi
không còn tự chủ được nữa, lý trí chao ngã, bàn tay tôi đã rờ chim
mình hồi nào không hay, chất nhờn trong người tôi cứ tràn trề, ồ ạt
tuôn, nó như một bãi phù sa chưa lần khai phá. Hắn hẫy chân mẹ tôi
lên thật cao, đưa miệng vào hôn hít, mẹ tôi ngày càng rên lớn,
không những rên mà bà ta còn van xin hắn ban phát ân huệ. Hắn bỗng
ngưng lại, rồi nói “để khi khác nha cưng, bây giờ anh phải đi, còn
em cũng phải lo hàng họ” Mẹ tôi lắc đầu quầy quậy và nũng nịu “cưng
ơi, anh thà giết em đi, sao lại để em ướt đũng thế này?” hắn không
trả lời, mút lưỡi mẹ thật lâu, như quyến luyến lắm, mẹ bỗng đè hắn
xuống, trân quý hôn cu hắn, tôi bỗng ngã quỵ, mắt hoa lên, không
còn biết gì nữa…
Lúc tôi tỉnh dậy thì mẹ đã đưa tôi vô bệnh viện, bác sĩ nói tôi bị
sốt cao thôi chứ không hề gì. Mẹ với đôi mắt tội lỗi nhìn tôi xót
xa.
Khi được xuất viện, tôi bảo bà “con muốn gặp hắn!” “ai?” bà hỏi;
“người ngủ với Mẹ khi ba đi vắng” “để làm gì?” tôi không tìm cho
mình được một lý do chính đáng nên đành im lặng. “Con có biết tại
sao con không cần đi làm không? vì ba con kiếm được rất nhiều tiền
cho mẹ con mình không vất vả, nếu con nói với ba những chuyện xảy
ra trong nhà hôm qua thì cuộc sống mẹ con mình sẽ không còn sung
túc và nhàn rỗi mãi như bây giờ!”
“bù lại con được gì? được một người như Mẹ có phải vậy không?”
“Không, còn sẽ được nhiều hơn thế nếu con muốn!” Tôi chua xót, hoá
ra, Mẹ tôi đang làm một cuộc trao đổi. Nước mắt tôi dâng tràn, chảy
mãi cho đến khi hình ảnh mẹ mờ dần.
1 tháng sau, Mẹ chính thức mang hắn về nhà dùng cơm tối, Hắn là
người lịch thiệp, trẻ hơn Mẹ rất nhiều và lớn hơn tôi cũng khá. Hắn
như một dấu gạch nối giữa tôi và Mẹ. Hắn rất chu đáo với tôi, nhưng
cái chu đáo bề trên, có khoảng cách. Cái khoảng cách đó như một nam
châm hút tôi vào quỹ đạo HẮN! Sau gần 3 tuần, tôi bắt đầu có cảm
tình với hắn, và không còn tụ tập với bạn bè như xưa, tôi luôn quấn
theo chân hắn và Mẹ. Tôi muốn hắn là của riêng tôi. Tôi chiếm thời
gian của họ cố ý ngăn cản họ gần nhau cả về thể xác lẫn tâm
hồn.
Hôm ấy ba gọi điện báo tàu ba đã cặp bến, mai sẽ về nhà. Tôi toan
tính cho mình và hắn một buổi hẹn hò chính thức, tôi hoan hởi đi
chợ, rủ hắn tới nhà nấu cơm đón Me. Đi làm về; hắn vui vẻ nhận lời,
tôi và hắn ở bên nhau thật trong sáng, trong sáng đến mức tôi phát
điên. Những cú đụng chạm cố ý do tôi gây ra đều bị hắn phớt lơ! Cơm
gần chuẩn bị xong thì tiếng lách cách mở cửa, hắn tưởng Mẹ về nên
hoạt bát hẳn lên nhưng không, ba bỗng xuất hiện nơi cửa bếp làm hắn
tái người, ba ngạc nhiên đến quên chào hỏi, tôi ôm chầm lấy ba - vị
cứu tinh của đời tôi – hắn thừa thải đứng một góc, tôi kéo tay ba
đến gần hắn và giới thiệu “ba ơi, đây là bạn trai của con”
- Chào cậu
- Dạ, chào ……. Bác
- Cậu tên gì?
- Dạ … Khoa
Ba quay qua tôi hỏi “các con quen nhau lâu chưa?” tôi nheo mắt nhìn
hắn “bao lâu rồi anh?” hắn lấy lại vẻ tự chủ, nhanh nhẩu trả lời :
Dạ gần một năm nhưng … Phương không cho con tới nhà …” Ba buông nhẹ
“ thế à” và quay lưng lên lầu .
Vài phút sau Mẹ cũng về tới, khi thấy tôi và hắn gọi nhau “anh, em”
bà quắt mắt nhìn, nhưng khi thấy ba, mẹ dịu dàng hỏi “cả nhà muốn
mẹ ngạc nhiên hay sao mà không ai điện báo ba mới về?” Tôi thản
nhiên nắm tay Khoa kéo lên lầu nhường Ba Mẹ một góc riêng tư. Khoa
ríu chân đi theo tôi vào phòng, khép cửa lại, tôi hỏi hắn “lần đầu
tiên gặp ba người yêu anh sợ không?” hắn trở về vị trí của mình
“cám ơn Phương nhé” ; tôi tấn công tiếp “hồi nãy trước mặt ba, anh
gọi em là gì?” … “Phương à, tôi nghĩ mình không nên …” “thôi được
thế thì để em nói thật với ba” tôi lao ra khỏi phòng, hắn đuổi
theo, kéo mạnh tôi trở về phòng:
- Em còn trong trắng lắm, đừng thương loại người như anh, hỏng một
đời . Em biết gì về anh ngoài việc là người tình của Mẹ? Có lẽ chỉ
có thế! Vậy có đáng cho em đổi tương lai mình không?
- Anh nói em nghe về anh đi
- Không gì để nói ngoài việc giỏi làm tình !!!!!!
- tại sao anh biết Mẹ?
- Anh biết cả Ba em, nhưng ông không nhớ anh mà thôi .
- Anh nói gì?
- Ba anh là phó đoàn, cấp dưới ba em, Ba mẹ em đến nhà anh chơi, và
Mẹ em biết anh từ đó .
- Vậy anh học gì? làm gì?
- Anh đang theo thủy thủ quân nội địa, không làm được nhiều tiền
như ba em, ba anh, nhưng có nhiều thời gian trên đất liền hơn
.
“Này, hai đứa có ăn cùng ba mẹ không?”
Tôi nhìn hắn, hỏi gằn “anh muốn sao? muốn là bạn trai của em hay
Mẹ?” “đến nước này, tùy Phương quyết định”
Cái vẻ cứng cỏi, bất cất của hắn làm tôi yếu lòng. Tôi hồ hởi nắm
tay hắn đi xuống lầu .
“ Con đã sửa soạn tiệc cho ba mẹ, bây giờ xin phép ba mẹ cho chúng
con đi chơi “
Ba nhìn hắn nghiêm khắc hỏi “mấy giờ cậu đưa em về? “
- Dạ khoảng 10 giờ ạ
- được , vậy hai đứa đi đi
Tôi nắm tay hắn đi ra, Mẹ không dám nhìn theo, nhưng tôi biết Mẹ
rất khó chịu trong lòng.
*
* *
- Cưng của anh, ra đây anh khám coi có mất mát gì không?
Hạnh nũng nịu “sao lần này anh đi lâu thế, làm em khô héo cả
rồi”
Ông Phong bế vợ lên phòng, mở va ly lấy một chai rượu nhỏ miệng hôn
vợ, tay mở nắp “em uống chút này đi, anh sẽ cho em mây mưa cho tới
lúc con về, anh mua rượu này ở bên Thái, họ nói, uống vô xung và
khoẻ gấp trăm lần .
Hạnh ngoan ngoãn chìu chồng, quả nhiên, sau khi uống rượu cùng
Phong, người Hạnh nóng ran, cô ham muốn chồng một cách lạ kỳ, Phong
cũng không ngoại lệ, Ông xé toạt bộ đồ ngủ của vợ ra, ông ngấu
nghiến ngoạm vú vợ, ông lần mò chim Hạnh và hùng hổ móc, Hạnh ríu
người, dâm thủy tràn trề, bà cùng không vừa, quay người kiểu ngược
xuôi, mút cu Phong tận tình…
Phong bỗng bật dậy, lấy vội trong va ly ra một hộp quà, ông thẩy
cho vợ và nói, “miệng mút cu, tay mở quà. Quà cho em đền bù những
lúc anh vắng nhà”
Hạnh hồ hởi mở, mắt bà sáng rực khi nhìn thấy con cu giả chồng tặng
cho …..
Qua cặp môi điêu luyện, cu ông Phong muốn nổ tung trong miệng vợ,
Nhưng Hạnh còn muốn phục vụ chồng nên không nhả ra, ông Phong nói:
đưa anh con cu giả, anh cho em sướng.
Miệng nói, tay đẩy nhẹ con cu vô chim vợ, Hạnh oằn người rên sướng
cùng từng cú đẩy của chồng, được một lúc, ông phong lấy cu ra khỏi
miệng vợ, ông lật Hạnh theo thế bò, ông hùng hổ nhét cu giả vào lồn
vợ, một tay bóp vú, một tay nhét cu mình vào đít Hạnh, ông biết,
Hạnh sẽ điên lên vì sướng thế cho nên ông cứ thản nhiên thọc, đẩy,
bóp mặc cho vợ rít, rên. Riêng Hạnh, dù ngoại tình đã nhiều, nhưng
có lẽ, chỉ có lần này là toàn hảo, toàn hảo vì thuốc kích thích, vì
đít, vú, chim đều làm việc!!!!
Ra khỏi nhà, Khoa lịch sự mở cửa xe cho Phương và hỏi trỏng
“Muốn đi đâu?” “muốn đi coi phim!” Phong không nói một lời, phóng
xe thẳng tới rạp hát, chọn một phim thật cao bồi, mua 2 vé vô coi.
Trong bóng tối, thấy những cặp tình nhân tình tứ, Phương cũng muốn
làm như họ, cô nhẹ để tay mình lên đùi Khoa, nhưng một lần nữa,
Khoa lại từ chối , chàng ân cần nắm tay Phương để lại trên đùi
nàng. Chàng biết, nếu tiến tới, Phương sẽ ngã vào, nhưng chàng thật
lòng không muốn hủy hoại đời nàng nên cứ phải vờ cứng rắn. Ngồi
nghiêm chỉnh được 15 phút, cặp đôi ngồi bên cạnh bắt đầu phát ra
những tín hiệu iêu đương, Phong bắt đầu mềm lòng, Phương bị tò mò
kích thích nên không còn tự ái, cô nàng tự động ngã vào vai Phong,
bản tính đàn ông trong chàng nổi dậy, chàng choàng lấy vai Phương,
ôm nàng vào lòng, bản lĩnh của những ngón tay cũng bắt đầu trỗi
dậy, chàng thò tay vào tay áo nàng, băng qua lớp ren mỏng của áo
ngực, chàng tiến vào thung lũng tình yêu, bắt đầu vo nhẹ đầu vú
nàng, Phương như con sâu rúm, hơi thở nàng vòng co theo những ngón
tay chàng. Khoa bắt đầu thích thú với cặp vú săn chắc của nàng,
theo hơi thở của nàng, chàng biết Phương bắt đầu vào mê hồn trận,
nhưng ….. trong rạp hát, đâu thao túng được gì, thế cho nên chàng
cứ nhẩn nhơ se đầu vú, bóp mạnh rồi bóp nhẹ, còn tay kia, chàng bắt
đầu thám hiểm phía dưới. Có lẽ cố ý nên hôm nay Phương mặc váy,
không khó khăn gì để đến cửa tội lỗi, chàng bắt đầu di nhẹ nhón tay
trên chim nàng, chàng bắt đầu thám hiểm từng ngóc ngách đời nàng,
Phương rướn người theo ngón tay chàng, bây giờ, trong rạp, ngoài
đối thoại trong phim là những tiếng mút, móc, nhớp nhẹp của những
đôi gái trai đang lần tìm hạnh phúc.
Đèn bắt đầu sáng dần, Khoa rút tay mình ra khỏi người Phương, còn
nàng, vẫn như con sâu rúm, cuộn tròng trong người Khoa, dù cố ý gần
Phong, nhưng đây là lần đầu nàng để đàn ông toàn quyền trên người
mình thế cho nên sự ngại ngùng vẫn lộ ra. Khoa thích thú ghẹo:
“Sao, coi phim hay không?” Phương cúi đầu không nói. “ủa sao im
rồi?” vẫn không trả lời, Khoa hỏi nhỏ “Em mắc cỡ hả” Phương cúi gằm
mặt đánh vào ngực Khoa. “lần đầu cùng …. Đàn ông?” Phương lí nhí
trả lời “phải…” . “Trời, vậy mà tui tưởng ….” Khoa ha hả cười và
nhìn đồng hồ, bây giờ mới có 8:30, còn hơn tiếng nữa mới phải đưa
nàng về, chàng sợ nàng đói bụng nên hỏi “em muốn đi ăn?” Phương lắc
đầu, Khoa nghĩ mãi, chẳng biết đưa nàng đi đâu nên đành lái xe tà
tà dạo phố, đi ngang qua công viên, chàng dừng xe một nơi vắng vẻ,
kéo nàng ra băng ghế sau, khoá cửa xe lại, để nàng lên đùi mình,
Khoa chọc : “bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ dạy em cách …. YÊU! tiền
học phí sẽ … tính sau, ok? “ Phương cúi gằm mặt, không trả lời,
Khoa tiếp “trước khi “nhập môn” em phải cho anh biết đôi chút về
em, em có bồ chưa?”
- Chưa
- Chưa từng gần đàn ông lần nào?
- Chưa
- Có …. muốn làm đồ đệ của anh không?
- Có
- Nếu là đồ đệ thì phải nghe lời “sư phụ” có biết không?
- dạ
Tiếng dạ làm chàng nao núng lòng. Ui chao, con gái mới lớn, đáng
yêu làm sao!!!
- Biết … hôn chưa?
Phương em thẹn lắc đầu .
Khoa trìu mến bế nàng đặt lên đùi mình, rướn người lần tìm môi
nàng, Lúc đầu nàng còn mím chặt môi, sau, bằng kỹ thuật “mềm lòng”,
chàng đã cho nàng một nụ hôn đầu thật nồng cháy. Hôn không thì ….
thừa thãi quá, chàng bắt đầu thám hiểm người nàng, Phương lã người
ra, mặc Khoa bú vú, mớm môi, bây giờ nàng mới hiểu, tại sao Mẹ mê
Khoa….
Hai chữ “lần đầu” cứ vang trong đầu Khoa mãi. Nó làm chàng trai 27
tuổi hứng khởi đến điên lên được. Chàng nhớ mãi năm 17 tuổi, chung
vui cùng mối tình đầu, nhưng đó là “lần đầu” của chàng chứ không
phải lần đầu của người ấy, và cứ thế, 10 năm trôi qua với hơn 10
mối tình nhưng hai chữ “lần đầu” ấy vẫn chưa một lần xuất hiện cho
đến hôm nay. Nhưng có lẽ đây là hậu quả trời phạt, cho chàng một
lần đầu với mối tình éo le: Yêu cả hai mẹ con!!!! tội trời đày này
làm sao gột rửa sạch. Đầu chàng miên man cùng “lần đầu”; miệng, tay
chàng móc nối từng ngõ ngách trên người nàng, Phương oằn oại rên
rĩ, tuy không sổ sàng, dâm đãng như Hạnh, nhưng cũng đủ làm thằng
bé của chàng nổi cộm trong quần. Tuy rất muốn vui đến tận cùng,
nhưng hai chữ “lần đầu” làm chàng trân quý nàng hơn, chàng nhủ
thầm: “không thể nào vội vã được, không thể nào tạo nghiệp cho gia
đình nàng….” Nghĩ vậy nên chàng ngưng lại và âu yếm hỏi nàng: “Em
học được gì hôm nay?” “ummm, học yêu anh” Khoa tinh nghịch, se vú
nàng và nói: “sai rồi, mới hôn tí đã quên hết bài vở, nói lại đi”
“Em nói rồi mà, học yêu anh” Khoa phát lên đít nàng một cái và mắng
yêu “học hôn!!!!” Phương tinh nghịch : “ay da, đau em, ờ ha, học
hôn, để em tập lại trước khi về, không thôi quên……” Chưa dứt lời,
nàng đã nút vội môi chàng, Khoa tê người, không ngờ nàng mút đã đến
thế, đã đến nổi thằng nhỏ của chàng lại một lần nữa cứng cương
trong quần. Nụ hôn dài đến bất tận làm chàng tê điếng. Khi Phương
trả Khoa về thực tại, cũng là lúc đồng hồ nhảy qua 9:30; Đành tạm
ngưng lớp học để trả nàng về với gia đình.
Gần đến nhà Khoa hỏi “bây giờ nói với …. Hạnh làm sao?” “Mẹ đã có
ba, ba còn ở nhà thì chúng mình còn ngang nhiên, khi ba đi mình
tính tiếp.” “ba đi rồi …. Tính sao?” Phương tinh nghịch “anh bắt
đầu yêu em hả?” “có … chút chút nên lo!” “lo gì?” “Em nghĩ coi, yêu
em, Hạnh ghen, yêu Hạnh, em ghen, thôi thì … anh yêu người khác cho
hai mẹ con em không xót lòng!!!!” Biết Khoa đùa, nhưng Phương vẫn
nhói tim, làm sao để chàng vụt khỏi gia đình nàng được, nàng chấn
chỉnh “Em và Mẹ sẽ sắp xếp cho anh yên lòng, vì anh, em sẽ chịu
thiệt thòi ….” “đừng làm vậy, anh không đáng đâu” Phương nắm chặt
tay chàng “dù đáng hay không thì em cũng đã bắt đầu …. Yêu anh
rồi!”
Trả nàng về lại cho gia đình, trên môi Khoa còn lưu lại đâu đó mùi
trinh nữ, mùi con - gái - người - tình ; nghĩ tới đó, lòng chàng
chùng xuống: “không biết là trời ban hay trời phạt đây!”
Hạnh dâm đãng nút lưỡi chồng, rồi nói: Cám ơn anh đã cho em một đêm
tuyệt vời, ông Phong còn lơ mơ ngủ nên không trả lời, muốn chồng
dậy mây mưa trước khi đi làm nên Hạnh tiếp tục hôn chồng, nàng mút
vú chồng, rồi lưỡi chuyển nhẹ xuống bộ hạ chồng, “em đói bụng, muốn
ăn sáng của anh đây” ông Phong lơ mơ ngủ “ừ, ăn đi em” Hạnh mút
thêm vài cái nữa làm con cu Phong chóc ngóc lên trời, không để
chồng kịp phản ứng, nàng thản nhiên để cu chồng vô chim mình rồi
ngồi xuống thật nhanh, tiếng hự của ông Phong làm nàng hãnh diện vô
cùng vì điều đó chứng tỏ chim nàng còn “bót” lắm. Nhấp nhô vài cái,
nàng bỗng nhớ tới cú đâm đít hôm qua, đã lắm, nghĩ thế nên nàng
nhổm dậy, nhẹ cầm cu chồng để đúng lỗ “tiên phong” nhưng lần này,
nàng không làm nhanh được vì đít còn khô, sẽ đau lắm, từ từ ngồi
xuống, đã quá, nàng bắt đầu bản “tình ca” : u, đã quá cưng ơi, anh
nông cạn đời em rồi ư …. Ư….”
Cho vợ đong đưa một lúc, Phong bắt đầu thế chủ động của mình: “cẩu
phi” ; lênh đênh trên biển cả tháng trời, vô tới Thái chưa kịp vui
thì tàu đã phải nhổ neo, thế cho nên, lần này ông về nhà còn nguyên
vẹn, từ sức tới tâm. Ông quyết chí, sáng nay sẽ cho bà bò càng, bỏ
hàng họ mà ở bên ông, nghĩ thế, ông đâm thật mạnh vào đít bà, vài
ba cái, lại đâm vô chim, đít - chim, chim-đít làm bà choáng váng mê
tơi, làm ông hồ hỡi, chấn phấn. Ông còn nhớ mãi, lần đầu thọc vào
đít Hạnh, cô nàng la toáng vì đau, sau dần, nàng ghiền cái thế này,
chơi nhau, quên đít là ông sẽ chết với nàng! Hôm kia, ghé Thái,
định bụng chỉ mua rượu “dâm”, nhưng vì ông chủ tiệm dụ mãi nên ông
mua tặng vợ đồ chơi “giải sức” luôn, không ngờ nàng thích quá nên
sáng sớm đã nổi cơn dâm! “ông xã ơi, cho em sướng hai lỗ một lượt
đi!” Nàng năn nỉ, gì chứ làm vợ phê thì ông luôn chìu, lật vợ lại,
cho nàng nằm bằng nửa lưng, ông lấy đồ chơi đâm dọc ngang trong
chim vợ, còn cu mình, dĩ nhiên để hưởng “phước” : lỗ đít chật hẹp,
co bóp mạnh hơn lỗ chim.
- a………..a……….a…………a……………………..
- cho em chết nè - vừa nói ông vừa hùng hổ đâm cu nhựa vào lồn vợ
và thọc cu mình vô lỗ đít vợ .
- ui, chết em rồi á ……………..
Trong lúc “đã” với chồng, nàng đã quên giữ ý tứ nên hé toáng lên
như lúc 1 mình cùng Khoa mây mưa, Tiếng “Á” của nàng vô tình đã
đánh thức Phương dậy, cô bé khó chịu vùi đầu vô gối như trốn chạy
cơn dâm đang kéo về trong đầu. “Gía mà, Khoa ở đây, mình sẽ cho ảnh
hết, và cũng sẽ hét như ba đang làm với Mẹ. Khoa ơi, Khoa ơi anh có
nghe em gọi hay không?”
Đang mơ màng Khoe bỗng giật mình thức giấc vì hình như có ai vừa
gọi chàng, thống thiết lắm, mòn mỏi lắm, mở mắt nhìn ánh nắng qua
màn cửa sổ, chàng bật cười: “vớ vẩn, mới 8 giờ sáng, ma nào nó gọi
mà giật mình!!!!” cố quay về với giấc ngủ nhưng đầu óc cứ chờn vờn
nghĩ tới nhũ hoa săn nhỏ của Phương, tới chim, đít Hạnh, tới cái eo
thon nhỏ của Hoà … Phải rồi, lâu rồi chưa gọi Hoà, không biết nàng
ra sao, nghĩ tới những lúc làm tình với Hoà, lòng Khoa phấn chấn
hẳn lên, chàng huýt sáo, thấy đời đẹp làm sao!
Gọi phone cho Hoà, giọng nàng nhẹ như mây “chào Khoa, Khoa khoẻ
không? “
- Khoẻ lắm và …
- Và sao?
- nhớ tới Hoà nhiều lắm
- thật sao?
- Thật, cho Khoa gặp Hoà chút nha?
- Ummmmm, khi nào Khoa rảnh?
- Ngay bây giờ
- Bây giờ? mới có 8:25 hà …
- Bây giờ nha, Khoa nhớ Hoà lắm…
- Ừ, thì bây giờ …
Khoa như cơn gió lốc mang đến cho Hoà nhiều niềm vui, Giữa Hoà và
Khoa là một thứ tình cảm trân trọng nhưng không ràng buộc, Hoà có
con đường chính trị muốn dấn thân, không muốn vướng bận, Khoa thích
mây mưa, không ràng buộc, họ tìm tới nhau khi cần nhau, hết mình,
hết sức rồi ai về nhà nấy. Như hôm nay, sau một tuần đi vận động
cho chức vụ tương lai, Hoà thật muốn nghĩ ngơi, giải trí, nàng định
là sẽ tìm Khoa đi nghĩ mát vài ngày không ngờ, Khoa đã tìm đến
nàng. Sau 6 tháng không gặp, Khoa trố mắt nhìn Hoà đón chàng trong
bộ đồ ngủ mỏng manh màu đỏ hưng phấn như cố ý gọi mời. Còn Khoa,
vẫn đắm say như thuở sinh viên, chàng chào nàng bằng một nụ hôn ướt
đẫm tinh sương. Tay không quên bóp vú nàng qua lớp vải mỏng.
- Từ từ nào Khoa
Không trả lời, Khoa tiếp tục đẩy nàng xuống ghế sô pha, hôn khắp
người nàng, chàng vội vã cởi quần áo mình và Hoà ra, liếm khắp
người nàng, tới vùng cấm địa, chàng bỗng ngưng lại, say sưa ngắm
vùng tam giác quý, tỉa gọn ghẽ, sạch sẽ, mòng đốc ửng hồng e lệ
khép nép, ngón tay chàng luồn vào chim nàng làm dâm thủy tuôn trào
lai láng, tiếng nhọp nhẹp, trơn nhớt làm chàng nổi máu dâm. Hoà
cũng đâu vừa, nàng quay đầu chụp lấy giái chàng, liếm mút từ đít
tới hai hòn giái rồi tới cây cà rem, tất cả đều còn nguyên vẹn, và,
chuyện gì đến cũng phải đến, Khoa nện nàng đủ kiểu, vác cày, cỡi
bạch mã, cẩu dâm cuồng loạn. Nệt đít, giộng chim, ngoáy miệng: đủ
cả. Sau gần 1 tiếng quần thảo, xìu, cứng, cứng xìu, cái làm Khoa
thích nàng nhất trong tất cả các người tình là “anh nhớ cho em ăn
chất quý, đừng bỏ đi, uổng lắm nha…” hối hả, dũng mãnh, chàng xịt
hết vào miệng nàng! Ôi, có ai trân quý những giọt gây giống của
chàng bằng Hoà đâu!!!!!!
Sau buổi sáng mây mưa, Hoà và Khoa chuẩn bị đồ đạc để đi nghĩ mát
cuối tuần. Tạm quên chuyện tình cảm lũng cũng của gia đình
Hạnh-Phương, tạm gác công việc làm vào quá khứ, 3 ngày cuối tuần,
chỉ để phí sức yêu nhau. Hành hạ nhau. Làm sướng nhau thế là quá đủ
rồi.
Bốn bữa nay không liên lạc được với Khoa, cả Hạnh và Phương đều
như ngồi trên đống lửa, hai mẹ con thấp thỏm vào ra, Phương biếng
ăn, không lòng dạ học bài, làm bài. Tuy Hạnh cũng lo lắng nhưng vì
mỗi tối và mỗi sáng hai ông bà đều uống rượu dâm nên mây mưa không
dứt do vậy bà Hạnh không chút thèm thuồng hơi đàn ông. Chồng mới về
nhà được 5 bữa, thế mà lỗ đít bà đã nông hẳn ra. Ông Phong thích
làm tình lỗ đít! Lúc đầu, bà cho đó là bệnh hoạn, sau quen dần, đâm
ghiền, giờ lại có thêm cái máy phụ giúp nên ông Phong lại lần nữa
chiếm ưu hạng trong chuyện gối chăn!
Đang nghĩ tới nụ hôn đầu, điện thoại tay bỗng kêu, thấy số máy của
Khoa hiện lên, Phương hồ hỡi “hê lô” “em đang làm gì?” “nghì tới
anh” “đã học thuộc bài chưa?” “chưa!” “vậy em sẽ bị phạt đó” “phạt
gì?” “gặp sẽ biết !” “khi nào anh đến đón em?”
“ Khi nào em muốn?” “ngay bây giờ!” “Ba còn nhà không?” “còn, ba ở
lại hơn 3 tuần mới đi” “ vậy thôi, em ra đường, mình gặp nhau ở
quán cà phê Hồng nha” “anh sợ Mẹ?” “Không sợ, chỉ ngại thôi “
“ummm, vậy thi em ra Hồng gặp anh” “vậy được, gặp em sau”
Vì mới đi mây mưa về, dùng tận sức nên Khoa chỉ muốn gặp Phương cho
thêm vị vui trong tuần chứ không muốn phí sức do vậy, chàng dẫn
Phương tới quán cà phê đủ để thám hiểm và tìm hiểu đời nhau.
Không biết do vô tình hay cố ý mà Phương lại mặc cái váy bó sát cặp
mông và áo thun ngắn, lòi rốn, rộng thùng thình, dễ cho chàng “hành
lạc”, “làm ăn”.
Mái tóc chấm vai, cặp môi hồng mọng làm chàng muốn ngậm ngay mà
thôi, Nếu nàng là người con gái khác, không phải là con của người
tình, thì Khoa đã kéo nàng về nhà mình hành lạc, nhưng với nàng,
chàng thật sự trân quý, không muốn phí uổng một nụ hoa. Chàng chỉ
muốn làm tình với nàng khi nàng đã chín mùi mà thôi.
- Anh làm gì mà nhìn em …. chết chăm vậy?
- Em còn không biết sao? nhớ em lắm!
- Nhớ mà trốn biệt 5 ngày, gọi máy không bắt!!!!!
- đừng vậy mà, anh đi công tác, trên biển, máy không bắt sóng được
.
Phương như trút được gánh nặng “hóa ra ảnh đi làm”!
Dẫn Phương vào chòi lá, Khoa sành điệu đốt đèn nơi cửa ra vào, báo
hiệu chòi có người, sau khi kêu thức uống, chàng quay qua Phương
hỏi:
- Em thuốc bài chưa?
- Em học không vô!
Chỉ vào đùi mình, Khoa nói: Ngồi lên đây .
Phương vui vẻ ngồi lên đùi chàng, Khoa nói: Trả bài cho anh
- Em đi học, anh đâu biết gì mà đòi em trả bài?
- À ha, học trò hư, lát thày sẽ phạt, bây giờ thày dạy lại cho
nè….
Chàng đặt lên môi Phương một nụ hôn cháy bỏng, chàng lùa lưỡi
Phương vào miệng mình, mút thật mạnh, Phương ôm chầm lấy Khoa, trao
cho chàng nụ hôn nồng cháy ….
Khoa bỗng ngưng hôn và nói: phạt em 3 bữa không gặp!!!!!! Dạy có 1
nụ hôn mà 5 ngày chưa thuộc!
- Anh ăn gian, em tưởng anh hỏi chuyện trường lớp, ai biết anh hỏi
chuyện yêu đương!
- Không phải chuyện yêu đương mà là học yêu đương!
- Nè, em trả bài lại nếu giỏi, thày rút hình phạt nha!
Bắt trả bài hôn đã đời, Khoa dạy nàng hôn vú! Chàng bắt đầu bóp vú
nàng, se đầu vú và đặt miệng vào, liếm quanh nhũ hoa nàng rồi mút
mạnh dần, khi thấy nàng đơ người, chàng đổi chiến thuật liếm nhẹ và
bóp, cứ thế 5 phút, khi nàng lã người, chàng bỗng ngưng và
nói:
- Em thực tập trên người anh đi!
Phương bừng tỉnh, thôi chết, đâu còn nhớ ảnh đã làm gì mình. Tuy
mắc cỡ, nhưng Phương vẫn nhẹ cỡi nút áo Khoa ra, đưa miệng lên vú
chàng, mút như đang …. Ăn kẹo!
- Em làm sai rồi, thế này làm sao giữ được người yêu! Ngồi im, tập
trung tinh thần vào từng cử chỉ của anh rồi lập lại nha.
Một lần nữa, Khoa Ru nàng vào giấc mộng yêu, lần này, tuy ráng giữ
bình tỉnh để “học” nhưng Phương vẫn lã người, không tài nào tập
trung tinh thần được. Và cứ thế, Khoa dạy, nàng thực tập cho đến
khi chia tay thì Khoa cũng đã bắt đầu bị Phương dùng miệng mình đưa
chàng vào mê hồn trận, thế mới biết, học sách vở thì khó và lâu,
học yêu thì rất lẹ!
Trước khi chia tay, Phương nũng nịu: Khi nào em gặp lại anh?
- Anh sẽ gọi cho em
- Umm, đừng bắt em chờ lâu quá nha
- được rồi, em yên tâm về đi …
Chia tay Phương, Khoa lái xe về thẳng nhà, suốt đoạn đường dài,
chàng chỉ nghĩ tới cái quần lót ướt nhẹp của Phương dính trên đùi
mình.
