HACK XU,HACK LƯỢNG AVATAR 196,197 MỚI NHẤT ,hack game TEAM,HACK BỘ ĐỒ CHÚ QUẬY MIỄN PHÍ TRONG AVATAR 195,hack FULL ĐẤT Avatar,HACK SHOP AVATAR, HACK Full NHÂN VẬT Army,HACK XU ,LƯỢNG ARMY,hack XU KPAH,LƯỢNG KPAH,HÁCK LINH THU KPAH. KPAH...website hack by quyetdaik và duy mạnh pro TEAMGAME321.WAP.SH
Tác Giả: Kinh Bích Lịch
Thảo mến!
Đầu thư chúc Thảo và gia đình được an khang thịnh vượng. Chúc anh
Lâm và chị Bình được trăm năm hạnh phúc. Nhớ cho mình gởi lời thăm
bác Sáu, Thảo nhé! ... Thảo nè, nhận được thư này của mình chắc
Thảo ngạc nhiên lắm, không ngờ đứa bạn "thất lạc" lâu năm bây giờ
đã tìm ra được bạn. Mình có được địa chỉ email của Thảo nhờ tình cờ
bắt gặp thằng Sinh lớp trưởng trên đường phố trong dịp nó về quê ăn
Tết. Anh chàng xấu xí nghiêm nghị năm nào bây giờ trông bảnh gớm ,
kiểu cách Việt kiều lắm! Qua lời Sinh, mình biết Thảo bây giờ ở
Cali, khu có nhiều người Việt nhất thế giới đó mà! Nó nói là nó ở
không xa nhà Thảo lắm, và thường xuyên tới nhà Thảo chơi, có phải
vậy không Thảo ! Mình nghe nó nói vậy sao mình thèm quá, thèm một
tình bạn đã lâu mình thiếu vắng. Bạn bè cùng lớp sống gần nhau âu
cũng là cái duyên, có đẹp chứ nhĩ!. Mình chắc không được cái phước
đó với Trọng. Anh ta bây giờ không còn ở Thành phố nữa. Thảo có
biết Trọng bây giờ làm chức lớn ở Hải Phòng không ? Phó giám đốc
công ty Điện lạnh đấy ! Oai chưa ! Mới đó mà đã ba năm rồi, nhanh
nhỉ Thảo ! Nhiều chuyện đổi thay ngoài dự liệu, ngay như chuyện
thằng Sinh đang cặp với em của Thảo cũng là một điều không thể
tưởng mà cũng đã xảy ra... Còn nhiều điều không thể tưởng nữa, để
mai mốt từ từ mình kể Thảo nghe ... Còn bây giờ mình ôn lại chút
chuyện xưa nhé ... Thảo còn nhớ cái lúc mình tiễn Thảo ra phi
trường không, hai đứa mình đã ôm nhau khóc miết, cho tới xưng cả
hai mắt. Khi Thảo đi rồi mình như thấy hụt hẫng đi ...Mình đã chờ
cho tới khi máy bay Thảo đi rồi mới ra về, lòng buồn khôn nguôi. Tự
hỏi, biết bao giờ mới gặp được Thảo! Nhưng mà thôi, chuyện đã qua
rồi ... À, nè! Chừng nào Thảo về Việt nam chơi vậy ? Việt nam bây
giờ nhiều thay đổi lắm, cảnh vật, con người, lối sống v.v ... mọi
thứ có vẻ phồn vinh hơn, tươi trẻ hơn với đợt sống mới của lớp sau
bước tới ... Thảo về đi rồi sẽ biết, mình sẽ dắt Thảo đi khắp nơi,
thăm Thầy cô, thăm bè bạn, thăm lại ngôi trường thân yêu của chúng
ta ...và còn những chuyện bí mật Thảo cần biết nữa về những đứa bạn
của chúng ta ....
Thảo ơi! Hôm nay ngoài việc viết thư thăm Thảo ra, mình có điều này
muốn tâm sự cùng Thảo, vì mình nghĩ Thảo luôn là đứa bạn thân nhất,
nhưng Thảo phải hứa là giữ kín điều này vì đó là sự hủy bỏ cả vinh
dự, là cả tương lai của mình nếu bị tiết lộ. Chuyện là vậy ... sau
khi tốt nghiệp xong ĐH Tài chánh, mình chẳng có việc làm Thảo ạ!
Thật không ngờ cái bằng cấp ở xứ này chẳng làm nên trò trống gì.
Mình đã chạy khắp nơi để xin việc làm nhưng chỉ nhận được những lời
chối từ đắng cay. Buồn thay Thảo ạ, mình đã khóc thật nhiều khi ấy,
ba má mình đã dỗ dành an ủi mình luôn ... Nhưng khốn thay khi ấy
người mình yêu nhất cũng ngỏ lời chia tay, Trọng đấy! Cũng con Hạnh
hoa khôi lớp mà ra ... Chuyện cũng dài dòng lắm biết nói sao cho
Thảo hiểu hết trong lá thư này ... Sau đó, rồi cũng yên ổn, mình
tạm quên hết sầu muộn để cố vươn lên làm người ... Thảo ạ, cách đây
sáu tháng, mình được người quen giới thiệu làm nhân viên tiếp tân
cho một khách sạn TB. Mình vui lắm và đã nhận lời ngay vì thật ra
cũng không có đường nào khác để chọn lựa. Đau lắm Thảo à! Vì mình
học mấy năm trời cực khổ mà chỉ đi làm việc tiếp tân, công việc
quèn mà ai cũng làm được, nhưng thấy cảnh gia đình túng thiếu ...
sao nỡ, thây kệ thôi! Dòng đời đưa đẩy, ông Trời bắt mình làm gì
thì mình làm vậy ... Nhưng rồi cũng chẳng được yên thân Thảo à! ...
"Cơ hàn" lắm! Số là mình làm cho một khách sạn chủ là gốc người Hoa
nên khách hầu hết tới đây đều là dân Đài Loan và Trung Quốc, báo
hại mình đi ghi danh học cấp tốc mấy tiếng Quan Thoại xí xô xí lớ
nói bẻ miệng muốn trẹo quai hàm ... Nhân cách đây hai tuần, mình có
gặp một ông khách Đài tuổi trung niên, sau qua đôi ba lần trò
truyện mình được biết ổng có ý với mình, nên thường ve vãn nơi quày
tiếp tân. Và lão bắt đầu giở trò tán hươu tán vượn với mình, Thảo
ạ!. Mình đã nhiều lần bắn tiếng với lão là mình không có hứng thú
với ổng, nhưng ổng cứ bám theo mình riết. Mình bực lắm, nhưng vì
công việc mình phải ráng chìu khách cho chủ được vui, nếu không thì
mình sẽ mất việc ... Mình chỉ đơn thuần đang cần tiền cho gia đình
chi xài ... Và Thảo biết không, ôngxứ Đài nọ là dân buôn bán nên
tiền của ông rất nhiều, ông chi rất "sộp" và thường cho tiền "boa"
cho mình dù mình chẳng làm gì cho lão cả. Thậm chí, Lão còn mang
hoa và quà cáp đến tặng cho mình. Chuyện bắt đầu là thế và mình đã
nhận tiền bac và quà cáp theo một phép lịch sự của một nhân viên
tiếp tân dù thấy lòng không yên lắm! Vì thử hỏi trên đời này có cái
gì miễn phí đâu, và rồi con cáo cũng lòi cái đuôi ra. Lão sẽ đòi
mình một cái gì đó lão muốn. Cách đây ba tháng, "con cáo" già kia
lại lòi ra mặt chuột đã tặng cho mình một số tiền rất lớn, Thảo có
đoán ra được bao nhiêu không ? 10 triệu đó Thảo ... Mình bàng hoàng
nhận lấy số tiền đó mà lòng không biết vui hay lo sợ ... Và sau đó
một ngày, lão đã ngỏ lời mời mình đi ăn tối. Đã nhận tiền của người
ta rồi, mình đâu có từ chối được, nhưng lần đó mình có hứa với lòng
rằng không bị tiền bạc cám dỗ mà trở thành hư thân. Thảo biết
không, đêm đó, lão đón mình trước khách sạn và gọi taxi đưa hai
người tới New World để ăn tối và nhảy đầm. Suốt đêm, gã tỏ ra rất
lịch sự tế nhị với mình, ngay cả nắm tay mình gã cũng ngỏ lời xin
phép, nhã nhặn ... Vì là chuyện tế nhị nên mình đã không từ chối
lão điều gì. Dần dà, mình thấy thân quen với lão hơn, lão cũng biết
vậy ... Đến gần suốt đêm, khi men rượu đã nồng lên hơi thở, thì lão
lại lòi ra cái mặt đểu giả, lão đã cặp sát vào người mình thỏ thẻ
lời chiêu dụ đường mật. Thảo có biết, lão nói vì vào tai mình không
?Lão nói lão muốn chụp hình lõa thể của mình với thù lao là 10
triệu ... Trời, mình nghe lão nói mà lùng bùng cả hai tai ... Thật
không ngờ lão lại sỗ sàng đến thế ... Trong đời mình chưa bao giờ
có ai dám xúc phạm thể diện của mình vậy ... nhưng mà lão đã làm,
dù sao mình cũng có lòng tự trọng của một người con gái có ăn học
chứ hả Thảo ? Lúc đó, mình nhớ mình đã xô lão ra và bỏ ra ngoài ...
Lão bám theo mình riết để năn nỉ, nhưng mình mực quyết không để gã
lợi dụng thân xác ... Song, khốn thay, đêm đó, mình chẳng mang bao
nhiêu tiền để đi xe cả, lão lại đề nghị đưa mình về đến tận nhà,
mình chối sao cho được, chẳng lẽ đi bộ về ... Cuối cùng, mình đã để
cho hắn gọi taxi ... Những ngày sau đó, mình cứ tưởng là lão nhận
ra sự từ chối của mình mà tìm đường rút lui, nào ngờ lão càng bám
riết lấy mình và tung ra những vật chất tiền bạc, những lời ong
bướm để ngoa dụ mình. Một tháng trời dằn vặt mình với tư tưởng mâu
thuẩn trong đầu và những cám dỗ mà mình dần dà cho là không quá
đáng ... Thảo ơi ...tất cả chỉ vì đồng tiền - thứ mà bọn mình coi
rất nhẹ thuở nào bây giờ nó còn lớn hơn bất cứ vật gì trên trái
đất. Và trong một phút thiếu suy nghĩ, mình đã nhẹ dạ bỏ quên cả
nhân cách và mình để rơi vào cạm bẩy của lão như một con nai con
ngơ ngác lạc vào ổ nanh vuốt. Mình đã đồng ý cho lão chụp hình khỏa
thân như để chỉ thỏa mãn thị dục của lão. Qua những lần bàn thảo,
lão đã hứa với mình chỉ chụp lấy thân chứ không thấy mặt, số tiền
lão chi là 200 ngàn cho một lần chụp. Một tuần ba lần, lão sẽ hẹn
mình lên phòng của lão sau giờ làm việc. Nghĩ ra cũng tiện vì mình
làm việc tiếp tân, lên phòng khách nửa tiếng cũng là chuyện thường,
và mình chấp nhận lời đề nghị của lão. Vậy mà Thảo có biết không,
cái đêm trước ngày mình hẹn cho lão chụp, mình đã thức trắng. Sáng
đó dậy, mình sửa soạn sơ sài rồi đi làm.. Suốt ngày mình cứ nơm nớp
lo sợ, dằn vặt tư tưởng với những chuyện hư đồi mà mình sắp làm ra,
nhưng rồi đồng tiền sức mạnh đã nuốt chửng lấy mình, đã bắt mình
lao vào để tìm lấy nó. Mình hẹn với lão 5 giờ chiều tại phòng lão.
Lần đầu tiên mình đối diện với một gã đàn ông xa lạ trong căn phòng
nhỏ, cảm giác hoang mang, run sợ. Mồ hôi mình đẫm hết cả lưng dù
máy lạnh đã hoạt động từ lâu, Thảo à ! Trước mặt mình mọi thứ như
đã bày biện ra sẵn sàng, một tấm màn trắng lớn bủa xuống từ trần
nhà che lấp cửa sổ, hai cây đèn hình dù hai bên, và ở giữa là một
cái máy chụp hình lớn. Vài vật dụng như khăn chít, giày cao gót,
nón đội và quà giấy để lỉnh kỉnh chung quanh. Sau khi trò truyện
qua loa, lão bảo mình tranh thủ đi tắm, mình ngơ ngác chưa hiểu gì
thì lão bảo vì mồ hôi mình ra nhiều lên hình sẽ không đẹp. Nghe hợp
lý, mình ngoan ngoãn làm theo. Trong lúc đang tắm thì lão bước vào,
mình giật mình định lớn tiếng đuổi lão ra, nhưng lão đã nhanh nhẹn
trấn an mình, thì ra lão chỉ muốn dặn mình tắm xong chỉ choàng cái
khăn lông vào thay vì mặc lại áo quần. Lúc mình bước ra, lão lại
chìa tay đưa cho mình một hộp phấn và bảo mình tự thoa lên thân
thể, lão nói làm cho làn da thêm đẹp. Thảo à, mình ngỡ ngàng lắm
với bao điều hắn nói, nhưng con cá đã tình nguyện chui vào rọ để
được ăn rồi, mình còn cách nào hơn. Lão cũng biết lịch sự đã quay
mặt đi cho mình tiện việc. Sau khi thoa phấn khắp mình như lời lão
dặn, mình lại đứng trước mặt lão thẩn thờ chết điếng. Mồ hôi lưng
mình lại vả ra, lão trấn an mình với những lời hỏi thăm thường lệ.
Đèn bỗng dưng bật sáng, pha thẳng vào người mình làm cho mình hồi
hộp như một ca sĩ lần đầu tiên đứng trên sân khấu. Và không nói lời
nào, lão bắt mấy bô mở màng. Mình nhắc lão nhớ chừa mặt mình ra,
lão chỉ ậm ừ trong miệng. Kế đó, lão bắt mình đứng làm kiểu, mình
thấy thật là sống sượng khi đứng trước một cái máy chụp hình với
chỉ một chiếc khăn choàng, nhưng không lâu sao mình quen dần với
hoàn cảnh và thể thức, mình làm thấy được tự nhiên hơn, và lão đã
khen mình có năng khiếu làm model. Kế tiếp, lão đề nghị mình trệ
chiếc khăn xuống, mình ngại ngùng nhưng một cái gì thích thú ở
trong lòng xui khiến mình phải nghe theo. Năm bảy bô phát sáng làm
mình thấy tự nhiên hơn. Lão lại đề nghị mình kéo cái khăn xuống
ngang bụng. Mình nuốt miếng làm theo một cách chậm chạp, khi đó lão
cứ lia máy hình lên người mình liên tục. Thảo ơi, cảm giác của mình
lúc đó rất là run sợ, song một sự rạo rực đang chảy nở trong thân
người mình. Được khoe thân thể trước một người đàn ông xa lạ chẳng
lẽ đã tạo cho mình cái rạo rực ấy. Rồi lão bảo mình hãy quay lưng
lại và từ từ cởi chiếc khăn lông ra. Một thoáng do dự và mình làm
theo, chiếc khăn nhẹ nhàng rơi trên sàn nhà, để lại một tấm thân
trần trụi của mình trước mặt của lão, Thảo ạ ! Trơ trẽn ơi là trơ
trẽn, phô bày tất cả ra ngoài, tất cả Thảo ạ ! Thảo có biết cảm
giác mình lúc đó ra sao ? Thân thể mình như co dúm lại trước những
tia sáng của đèn hình. Mình chỉ còn biết nhắm mắt lại, chờ đợi cái
gì đó mà mình vẫn chưa rõ mà chỉ thấy các thớ thịt của mình run lên
bần bật. Rồi lão bảo mình từ tốn quay người về phía lão, mình đã
nuốt nước miếng đến mấy lần mới dám trở mình lại. Chết thì chết,
phóng lao rồi mình chỉ còn biết theo lao, mình đã nhắm mắt lại, một
tay chặn ngay ngực, tay kia mình che đi chỗ kín của người con gái.
Thảo ơi, mình thấy nhục nhã khôn cùng khi nhắm mắt mà vẫn nghe được
tiếng bấm máy của lão, rồi những tia sáng quái ác kia soi mói lên
từng thớ thịt, góc cạnh của thân thể mình. Tiếng khen nức nở của
lão càng làm mình thấy ngượng chín người. Rồi lão bảo mình hãy bỏ
tay ra, nhưng làm sao bỏ ra cho được hả Thảo ! Đời con gái mình quý
nhất là thân thể trong sạch, không để cho ai thấy được, hai nơi bí
mật đó mà mình có lần đã hứa chỉ giành cho Trọng, nhưng bây giờ
Trọng cũng đã đi rồi, coi như hết ... Lòng mình bỗng nhiên chết
lặng đi ... Lão gọi thêm năm lượt bảy lần mình dám bỏ tay xuống,
nhưng chỉ ở ngực. Lão có nói mấy mình cũng không dám bỏ tay dưới
ra, trời ơi, lão mà thấy được chỗ kín của mình chắc mình độn thổ
ngay mất! 12 tuổi là mình đã là người rất kín đáo rồi Thảo, con gái
mà Thảo hiểu mình chứ, dù bây giờ đứng trước mặt người mình yêu,
mình tự hỏi có làm được hay chăng, nói chi là lão là một gã đàn ông
xa lạ ! Thế là lão đành chịu ... Mình thay đồ vội vàng cầm sắp tiền
200 ngàn trên tay, và bỏ ra ngoài. Mình đã đi như chạy, Thảo à, một
sự bỏ trốn tội lỗi mình vừa mới phạm phải, cảm giác này chẳng khác
nào một con đĩ vừa mới tiếp khách lần đầu tiên. Nhục nhã lắm, Thảo
biết không! Đêm đó mình khóc xưng cả hai mắt. Nhưng cũng tạm vui,
Thảo à! Vì với số tiền đó mình đã giúp cho gia đình được chút ít.
Nghĩ lại, nào ai có biết chuyện mình làm, lão đến từ xứ Đài chỉ
thích sưu tập hình khỏa thân để làm của riêng, nếu như lão không
đem trưng bày đâu đó thì cũng chẳng có can hệ gì đến mình, mà nếu
có, thì biết là ai ? Tự an ủi với mình những lời như thế, mình trở
lại làm việc với cảm giác nhẹ nhàng hơn. Lão không còn đến ve vãn
mình ở phòng tiếp tân nữa vì đã có hẹn với mình ngày kế tiếp. Và
lần thứ hai đến chụp hình, tuy vẫn còn hồi hộp nhưng mình thấy đỡ
hơn. Giống như trước mình thoa phấn khắp thân thể cho lão chụp, mọi
thứ diễn ra suông sẻ và nhanh hơn, nhưng đến khi lão đề nghị mình
buông tay cho lão chụp chỗ kín thì mình lại từ chối. Lão đã phải bỏ
máy xuống thuyết phục mình khô cả nước miếng, rồi mình bấm bụng
nghe theo Thảo ! Còn gì để che đậy nữa chứ khi mình đã thấy
bản thân hết còn trong sạch! Lỡ cùi rồi, sợ lỡ sao hả Thảo! Và mình
mở bàn tay ra mà mặt mình tái đi với muôn vàng sự thẹn thùa của
người con gái mới lớn. Đó, đó lão hãy cứ tự nhiên mà chụp - mình
nói thầm trong bụng, lặng người đi. Tiếng lắc cắc của máy pha lên
người mình, có lẽ lão đã chụp nhiều lắm không thể đếm được, Thảo ạ!
Mình tưởng chừng mỗi lỗ chân lông nơi đó cũng đều bị lão phóng lớn
ra để mà chụp. Đã bao lần mình phải dùng tay chắn lại nơi ấy theo
một phản xạ tự nhiên, nhưng cũng vậy thôi, lão phải quyết chụp cho
kỳ thì mới chịu. Có phải những cái gì trinh nguyên đều quí hơn vàng
như lão nói không Thảo, mình chỉ thấy đúng khi nó được hiến dâng
kìa! Chứ trong cuộc đổi chác này, những gì quí nhất của đời con gái
chỉ giống như cái gì đó trơ trẽn tục tằn không thôi! Xin lỗi Thảo
vì mình đã nói những lời như vậy, vì thật cảm giác của mình chỉ
diễn tả được bằng từ ngữ trên. Thế rồi mình ra về mang thêm một sự
tủi nhục trong lòng.Chắc Thảo cũng là một đứa con gái có thể hiểu
được phần nào tâm sự của mình, phải không ? Đứng trướng kiếng, mình
trách mắng với người đối diện: mày là kẻ ham tiền mà bán luôn nhân
cách, chuyện suy đồi thế kia mà mày vẫn làm được, chính mày đã hạ
thấp lòng tự trọng ... Còn gì để mà nói thêm với chính mình nữa
chứ, hả Thảo, mình đã khóc thật nhiều trước kiếng và suốt đêm ấy
khi thấy chính bản thân mình thật xấu xa ghê tởm. Con Băng ngày nào
Thảo biết là một đứa học giỏi, ngoan, và hiền bây giờ cũng như hàng
trệ quăng giữa chợ chiều, rẻ mạt ...
Nhưng, Thảo à, như con thiêu thân cứ lao đầu vào ánh sáng, mình vẫn
tìm tới căn phòng đáng ghét kia của Lão để phơi bày thân thể con
gái của mình ra chỉ vì muốn kiếm thêm chút đỉnh tiền kinh tế. Rồi
mình trở thành quen thuộc với cái "nghề" này hồi nào không biết,
Thảo ạ ! Mình không còn ái ngại khi trần truồng trước một người đàn
ông, không còn bỏ chạy những cái "tội lỗi", và không còn đứng trước
kiếng tự trách mình hoặc khóc tỉ tê như trước nữa ... Đứng trước
ống kiếng của lão mình trở thành tự nhiên hơn, có thể nói như một
cô gái chụp khỏa thân chuyên nghiệp, hay một model của báo Playboy.
Mình cũng thật không ngờ mình lại có cái "khiếu" làm dáng, làm đởm
như vậy, hèn gì thấy lão cứ khen mình riết ... mà mình thấy càng
ham. Có lần lão lấy từ cập táp ra những hình ảnh khiêu dâm lão sưu
tập, để khoe với mình. Mình thật không ngờ lão có nhiều hình đếm
không xuể đến như thế, các cô gái đủ sắc dân chủng tộc trong các tư
thế gợi dục "khủng khiếp" mà chưa bao giờ mình thấy qua trong đời
Thảo à ! Trong sấp hình đó, mình còn thấy lão chụp những cặp nam nữ
quằn quại ôm nhau, những bộ phận sinh dục được chụp nổi lên quyện
vào nhau ... Ôi, Thảo ơi, mình nhìn sấp hình kia mà mắt mình nảy
đom đóm. Mình thật không ngờ lão lại chụp được nhiều và rõ như thế
... người đâu mà lão kiếm về, chẳng lẽ tất cả họ điều có phận hèn
giống như mình nên phải bán luôn cả nhân cách.
Và đương nhiên mình đã chối từ những kiểu chụp quá ư là gợi dục,
những tư thế như phành chân, dạng háng, hoặc chổng mông và nhiều
nữa bằng cả sự tưởng tượng của mình cũng không nghĩ ra được. Lão có
đề nghị trả thêm tiền gấp bội, nhưng thấy mình cương quyết quá, thì
lão cũng thôi, song hễ khi lão gặp mình là lão cứ mè nheo nhắc tới
chuyện ấy làm cho tơ lòng mình rối bời. Ôi, tiền, tiền, tiền! Tất
cả cũng vì tiền, và vì nó mà mình đã bị xô tới bên bờ vực thẳm này
rồi, phải chăng nó định đạp cho mình rơi xuống đáy luôn, Thảo
ạ!
Thảo có biết ... Những ngày kế tiếp sự quan hệ giữa mình và lão đã
vượt hơn mức bình thường mà mình không ngờ tới. Mình hay cùng lão
đi ăn tối sau giờ làm việc. Có khi đi xem nhạc hội đến gần 11 giờ
mới về tới nhà. Lão thì lúc nào cũng tỏ ra săn đón chìu chuộng
mình, cưng mình như trứng mỏng, làm mình thấy cũng vui vui. Con gái
là vậy đó Thảo à, Thảo đã biết, nhưng chính sự nhẹ dạ này của mình
mà mình đã dại dột đồng ý cho gã chụp những bô hình gợi dục thấp
hèn. Thảo có tưởng tượng ra chăng, người bạn của Thảo nè, con Băng
ngày nào ngô nghê cấp sách đến trường, e thẹn mỗi khi đám con trai
trêu ghẹo, vậy mà nó bây giờ hư đốn lắm, nó đã nằm ngửa trên sàn
nhà dang chân cho người ta soi mói vào bẹn của nó, nó còn dùng tay
moi móc những chỗ kín đáo nhất cho người ta thỏa mãn thị dục, được
chụp bao nhiêu ảnh tùy thích. Thảo có dám nghĩ là đứa bạn thân nhút
nhát của Thảo ngày nào đứng ngồi khép nép nghiêm trang, bây giờ nó
dám chổng mông trong tư thế hết sức dâm dật cho người phóng đèn vào
soi không! Mình thật không ngờ đến cả chính mình nữa Thảo ạ ! Còn
nữa, những bộ áo khiêu gợi mỏng tang, nhìn xuyên vào da thịt, những
tấm khăn choàng bằng lông không đủ che hết cơ thể, những vật dụng
kích dục mình chưa bao giờ biết đến được mang trưng bày hoặc trưng
dụng một cách triệt để, mình bỗng mình như một con điếm chào hàng ở
những công viên vắng người nào đó, Thảo biết không! ... Một tiếng
đồng hồ dài đăng đẳng làm mẫu cho lão chụp như thế đó Thảo ạ, mình
cứ tưởng như suốt đời này không còn biết mặc quần áo đàng hoàng là
cái gì nữa. Một sự lõa lồ đáng tởm! Thật sự trước mặt lão, mình
thấy mình là một món đồ chơi không hơn không kém. Mình có để ý xem
phản ứng của lão khi đối diện với sự trần truồng của mình ra sao,
Thảo biết không, một lão đàn ông trang nghiêm đến mức nào mà đứng
trước đứa con gái trinh nguyên lõa thể thì có thể kềm chế được bao
lâu con lợn lòng của nó. Đôi mắt lão sáng hoắc, bàn tay lão run run
khi nhìn thấy mình dùng tay đẩy chẹt hai bên nơi chỗ kín. Hơi thở
lão thùm thụp hai bên cánh mũi mỗi khi mình tự nâng hai bờ ngực
mình lên để làm kiểu ... Bây giờ, mình đã nhận thức được bản năng
tính dục của con người mạnh đến cỡ nào, giống đực quả thực yêu
chuộng giống cái đến mức nhảy cẩng lên nếu bị thiếu thốn đi sự giao
cẩn, nó sẽ yêu chuộng cái nơi mà nó có thể kết hợp, sẽ đem sự sung
sướng đến cho nó ... và lão, cuối cùng, đã đề nghị chuyện chiếm
đoạt trinh tiết của mình trong một lần "tình cờ" đó Thảo ạ ! Chuyện
này mình đã dự liệu từ sớm nên từ chối thẳng thừng với lão ... Lão
đã ngã giá 20 triệu để mua sự trong trắng của mình ... số tiền tuy
lớn thật nhưng "chữ trinh đáng giá ngàn vàng" sao đem bán được chứ
Thảo. Nếu là Thảo trong hoàn cảnh của mình, liệu Thảo có làm giống
như mình không ? Lão lại mở lời ngoa dụ sẽ đem mình đến sự sung
sướng với nhiều kỹ thuật giao hợp kỳ lạ bí truyền gì đó của gia
đình nhà lão, lão tưởng mình đồng ý cho lão chụp khỏa thân thì mình
đã dễ dãi lắm rồi, nhưng không, mình đã khì cười vào mặt lão để
chứng tỏ mình khinh khi lão lắm ... Cuối cùng thì lão cũng đành
chịu ... Lão để mình ra về bảo với mình rằng lão tiếc nuối lắm
thay, nhưng mình cốc có tin lão, Thảo ạ ! ...
Chuyện của mình còn dài Thảo ạ, nhưng thư viết mãi vẫn không hết ý,
thôi cho mình tạm ngưng nơi này ... Chúc Thảo vui vẻ và hạnh phúc.
Thảo nhớ kể chuyện du học của Thảo cho mình nghe với. Ở bên Mỹ, mọi
thứ chắc đều tốt đẹp, Thảo nhỉ ! Cho mình gởi lời thăm tất cả
...