HACK XU,HACK LƯỢNG AVATAR 196,197 MỚI NHẤT ,hack game TEAM,HACK BỘ ĐỒ CHÚ QUẬY MIỄN PHÍ TRONG AVATAR 195,hack FULL ĐẤT Avatar,HACK SHOP AVATAR, HACK Full NHÂN VẬT Army,HACK XU ,LƯỢNG ARMY,hack XU KPAH,LƯỢNG KPAH,HÁCK LINH THU KPAH. KPAH...website hack by quyetdaik và duy mạnh pro TEAMGAME321.WAP.SH
Tác Giả: Kinh Bích Lịch
Kinh Bích Lịch có một chuyện muốn kể tặng cho các bạn Đêm Giáng
Sinh. Chuyện được bắt đầu bằng một tiếng chuông đồng hỗ vừa điểm 12
giờ đêm ngày 23 tháng 12 năm 2000
một người đàn bà trong một làng nhỏ thuộc thành phố Đà Nẵng nghe
sáu tiếng nổ : "Đùng, đùng, đùng, đùng, đùng, đùng". Cô ta chạy lại
cửa sổ va trông thấy một chiếc xe dream II màu đỏ phóng đi như gió.
Một người nằm bất động như chết trên đường là một viên công an Trần
Cương, anh ta bị bắn khi anh ta chặn xe mô-tô để lại vì lý do chạy
xe quá tốc độ. Chỉ trong thời gian ngắn sau đó thì tiếng còi xe cứu
thương vang lên in ỏi đồng thời lệnh truy nã tên giết người của
công an cũng được phát động khắp nơi. Một cuộc rượt đuổi đã dẫn đến
một tấn bi kịch để rồi kết thúc bằng một sự kinh hoàng và kỳ dị của
người đàn bà và đứa con trai 11 tuổi dũng cảm. Chiếc xe dream II
lùn màu đỏ rồ ga phóng theo quốc lộ 1 and quẹo trái vào một con hẽm
nhỏ. Hai xe mô-tô của công an hình sự rượt đuổi ráo riết mặc
kệ tới con đường trơn trợt. Tốc độ của cả hay bên trốn và
rượt lên tới 110 km/hr, chiếc xe dream tấp vào một cái làng nhỏ im
ắng của thành phố Đà Nẵng, vào lúc đó thì phần lớn cư dân đã chìm
trong giấc mộng mị. Một viên công an ra hiệu cho các người đồng sự
chặn hết các ngã rút lui của tên giết người. Tất cả các đèn pha
được chiếu sáng để cảnh giác tên hung thủ. Khi chiếc xe dream II đỏ
trờ tới một ngã tư dốc lên cầu đá, tên tài xế bị chóa lòa bởi ánh
đèn pha của các xe mô-tô. Hắn không thấy cây cầu đá nằm ở trước
mặt. Hắn rồ ga hết tốc lực để vượt qua hàng rào sắt của các viên
công an chắn ở phía trước, hai tiếng súng "Đùng đùng" phát lên, Hắn
hụp xuống né trái làn đàn lướt ngang vai, tay lái của hắn bị trệt
và đâm vào vách đá bên phải của cây cầu, chiếc xe bị gảy cổ lăn mấy
vòng, rồi trợt về phía bên trái, ở đó chiếc xe tan nát nằm
máy tắt ngủm. Tất cả công an bổ xe tới vây quanh trong khi chiếc xe
đang bốc cháy phừng phực. Họ chiếu đèn pha vào chiếc xe đang bốc
cháy, những điều họ thấy làm cho họ phải giật mình. Người tài xế đã
biến mất. Không có người nào trên cầu cả. Điều đó chứng tỏ là tên
hung thủ đã tẩu thoát, khẳng định là hắn đang bị thương không nhẹ
và đã nhảy xuống cầu vào những bụi rậm. Suốt đêm dài công an cho
lùng khắp các khu vực vòng quanh. Và trong thời gian đó họ cũng
phát hiện ra chiếc xe dream bốc cháy mang bảng số của một người chủ
cây xăng ở Sài Gòn. Nó đã được báo là mất cắp cách đây vài ngày sau
khi tên hung thủ uy hiếp người chủ đó và lấy thêm 2 triệu. Tên hung
thủ được nhận mặt là một tên đã từng có tiền án. Hắn tên là Đào Văn
Tùng. Hắn được mô tả như một người trạc tuổi 20 tới 25, dáng nhỏ
con. Hắn cao khoảng 1 m 55, nặng khoảng 35 ký, tóc đen, có sẹo bên
má. Công an dàn bẩy sẵn trên các ngõ ngách trong khu vực và chờ cho
một người đàn ông nhỏ con với giọng Đà Nẵng xuất hiện. Vào rạng
sáng ngày 24 tháng 12 năm 2000, chuông đồng hồ báo thức trong phòng
ngủ của Nguyễn Thị Tuyết Lê vang lên như thường lệ vào lúc bảy giờ.
Cô ta thay đổi chiếc áo ngủ và chuẩn bị một buổi ăn sáng. Chồng của
cô, Trần Thanh Canh, là một người bán hàng cho một công ty giày
Nike, đang công tác xa nhà, mà có thể cả tuần mới trở về. Một thứ
mà Nguyễn Thị Tuyết Lê không thích là bị bỏ ở nhà một mình, phòng
không gối chiếc. Những lúc như thế thì cô ta chỉ thích vặn một chút
xiú nhạc để khuây khỏa nổi buồn hay là đọc sách qua cơn buồn bực.
Cô ta làm y tá cho một trung tâm y tế gần đó. Cô ta sống rất trầm
lặng và thích sống cuộc sống hiền hòa. Cho nên cô ta đã chọn vùng
làng hẻo lánh này để tránh tiếng ồn ào. Cô ta rất dễ bị giật mình
bởi những tiếng động bất ngờ. Sáng hôm đó ba con chó nuôi trong nhà
dường như sủa to hơn thường lệ làm cho cô hơi khó chịu cho nên
Nguyễn Thị Tuyết Lê buộc chúng và cây cộc nằm ở sân sau. Ở đó chúng
có thể chạy giỡn vòng vòng. Cô ta đang vội vả để hối thúc đứa con
trai, Tinh, 11 tuổi, đi học lớp âm nhạc cho kịp giờ ở nhà thờ Chính
Toà. Trong khi cô ta đang thay đồ, thì tiếng sủa và tiếng gõ cửa ở
cửa sau vang lên. Đó có thể là thằng Xinh bạn của Tinh, tạt ngang
để rủ nó cùng đi. Cô Tuyết Lê, đang mặc vào chiếc áo ngực, quần
chưa mặc, chân không, tóc hãy còn chưa chải mặc vội chiếc áo choàng
và bước tới mở cửa. Một người lạ mặt xông vào. Hắn ta nhỏ con, xình
bùn dính đầy mình. Cặp mắt của hắn nhìn hoang dại như là một loài
chó sói, bàn tay của hắn cằm một cây mõ lết lấy từ cái kho
nhỏ để ở sân sau của cô Tuyết Lê. Hắn đóng sầm cánh cửa đàng sau
lưng hắn. Trong phòng ngủ, Tinh cũng nghe tiếng gõ cửa và tiếng sủa
in ỏi của ba con chó. Nó hy vọng ai đó sẽ đi ngay. Nó vẫn còn đang
vận đồ pajamas và nên vội vã thay đồ. Thình lình, nó nghe tiếng mẹ
của nó thét lớn trong bàng hoàng. Và tiếng hét đó lại phát ra lần
nữa, và âm thanh dằn co đi xuyên qua cửa phòng ngủ của nó. Tinh
lắng nghe một cách căng thẳng. "Ai ngoài kia, chuyện đang xảy ra".
Nó nghe tiếng gì đó rớt cái "cảng" trền nền gạch. Tim nó đập như
muốn nhảy khỏi lòng ngực, nó như muốn khóc to để gọi má nó như bất
kỳ đứa con trai 11 tuổi khác. Nó cố gắng dằn cơn sợ hãi và cố gắng
nghĩ như một người trưởng thành. Đứng ở cửa tủ quần áo là một cây
lưỡi lê mà ba của nó trong một dịp đi chơi biển lượm về dùng để
trưng cho đẹp. Nó rất thích cằm cây lưỡi lê này lắm, nhưng ba nó
chỉ cho phép nó chơi khi có mặt ba của nó ở nhà. Trong lúc
này nó cảm thấy rằng không cần xin phép ba nó nữa. Nó cằm cây lưỡi
lê trên tay nhưng phát hiện rằng bàn tay của nó đang run lên. Nó
ráng tự chủ để nắm chặt tay cáng cho vững. Trong lúc này căn nhà
bỗng như im ỉm lạ thường. Không một tiếng động đén từ phòng khách.
Đứng gần cánh cửa đóng ở phòng ngủ, Tinh đang chiến đấu với hai bản
thái trong người, một là anh hùng hai là tên chết nhát. Cuối cùng,
nó mở cánh cửa và bước tới ngạch cửa phòng khách tay cằm chặt lưỡi
lê trong lòng bàn tay xăm xăm về phía trước. Mẹ của nó đang nàm
sóng soài gần cửa trước, đầu của cô ta đang rỉ rả máu, lan xuống
trán. Gần cô ta là một người dàn ông đang cằm cây mỏ lết mà vết máu
còn dính ở trên. Nó thấy mẹ của nó đang nằm bất tỉnh gần như trần
truồng, trên người của cô ta chỉ vỏn vẹn chiếc áo ngực mà cô ta vừa
mới mặc vào lúc nảy. Người đàn ông nhỏ con đang rút sợi dây nịt
ngang lưng ra rồi từ từ kéo cái quần dài xuống. Tinh đứng ở ngạch
cửa ngắm nhìn người đàn ông lạ mặt đang định làm điều gì đó mà nó
chẳng biết, nhưng nó biết chắc là sẽ không tốt đối với mẹ của nó
bởi vì nó đã thấy được vết máu trên mặt của má nó. Hai chân nó quíu
lại như một cậu bé bị sốt tê liệt ở hai chân, muốn nhấc lên mà nó
chúng chẳng nghe lời. Người đàn ông nhỏ con đó tuột luôn chiếc quần
lót màu trắng đã ngã màu ca phê sữa ra. Rồi từ từ hắn ta quỳ xuống,
dang hai chân của cô Tuyết Lê ra xa và đặt cái đầu nhỏ nhắn của hắn
vào giữa. Cô Tuyết Lê bị đánh một cây mõ lết ngay đầu trong lúc
dằng co với tên hung thủ tẩu thoát. Hắn ta lúi cúi làm điều gì đó
mà Tinh chỉ thấy cái đầu của hắn nhấp nhô. Hắn đưa mông hướng thẳng
vào mặt thằng bé làm nó vừa sợ vừa mắc cỡ khi thấy vật đó đầy lông
lá nằm ngay háng. Tên hung thủ hôn hít được một lát thì ngước đầu
dậy, hai tay cặp lấy hai đùi của cô Tuyết Lê để nâng lên cao chừng
hai tấc. Hắn lui cui đưa bàn tay ra trước bụng làm gì đó trong mấy
giây thì Tinh thấy hắn bắt đầu nhịp nhàng đưa đẩy thân người.
Đầu của hắn ngã ngữa ra và bắt đầu lảm nhảm tiếng gì đó mà thằng bé
nghe chẳng hiểu gì cả. Cô Tuyết Lê bỗng nhiên lim dim đôi mắt hoàng
hồn tỉnh giấc nhớ lại lúc nảy khi cô ta vô tình mở cửa, thì có một
người đàn ông lạ mắt xông vào. Cô ta giật mình ra sức cản lại thì
lập tức cô ta bị một nhát lên đầu. Lúc đó cô ta cảm thấy trời đất
quay cuồng, chân tay bủn rủn và thế là cô ta bị ngất xỉu. Giờ đây,
nhìn trước mặt của cô ta là một người đàn ông nhỏ con đang hì hục
làm nhục mình, cô Tuyết Lê lập tức đưa hai tay lên định đẩy hắn ra,
cô liền bị hai bàn tay chụp lấy cổ tay và đè ngữa ra sàn nhà, đồng
thời hắn cũng áp sát ngực của hắn lên ngực của cô Tuyết Lê, eo của
hắn thì chắn giữa ở hai đùi không cho hai chân của cô ta giãy giụa.
Hắn thúc mông xuống sàn cho thiệt mạnh vừa để thỏa mãn nhu cầu sinh
lý vừa muốn thỏa mãn nhu cầu bạo dâm của hắn. Cô Tuyết Lê không còn
chút sức lực để phản kháng, giờ đây cô ta đang ở trong thế "cá chậu
chim lồng" nên muốn thoát thân cũng không phải dễ. Hắn ta bắt
đầu hưởng thụ cái cảm giác cưỡng bức một người đàn bà, cái cảm giác
đó đối với hắn còn sướng hơn là làm tình với một người con gái đẹp.
Bởi vì nó tạo cho hắn một cái cảm giác hoang dại đúng như bản tánh
của hắn. Hèn gì ánh mắt của hắn ẩn hiện bên trong một sắc thái của
loài thú hoang dại. Hắn cho rằng tất cả đàn bà hay giống cái trên
cái đất này là đều thuộc về sở hữu của thiên nhiên, là sở hữu của
đàn ông, là của giống đực. Thế là, "chim trên trời, ai bắt được nấy
ăn". Vì thế hắn coi đây giống như một cuộc đi săn. Tới mùa "sinh
sản" thì giống đực có thể làm tình với bất kỳ giống cái nào đi
ngang qua trước mặt. Hắn cho rằng đa số giống cái đều bị giống đực
hiếp dâm trong những lúc động cỡn. Lúc đó giống cái lúc nào cũng
chống cự,kêu gào hoặc bỏ chạy. Lúc này cô Tuyết Lê càng giãy giụa
và la hét thì càng làm cho hắn một sướng tê. Cô bất thần xô hắn ra
và định đứng lên bỏ chạy, hắn cũng kịp thời ngáng chân cho cô ngã
sấp, cô ráng lồm cồm đứng dậy, hắn nhào bổ lên lưng của cô hai tay
nắm lấy tóc, hai chân kẹp chặt bên hông của cô. Bị nắm tóc đau quá
cô la hét om sòm, "Thằng khốn nạn, buông tao ra không". Hắn phá lên
cười, "Còn lâu đó, cô em có biết cảm giác cưỡng bức cô em là sướng
đến mức nào không, làm sao mà buông cô em được". Hắn vừa nói xong
thì tuột người xuống lưng của cô Tuyết Lê, hai gối chạm đất, ở đó
hắn cho dương cụ của hắn đâm vào âm vật của cô Tuyết Lê. Hắn thích
nhất là kiểu này, vì giống thú nào mà không làm tình kiểu này. Tay
vẫn còn nắm tóc, hắn giật liên hồi như lấy thế thăng bằng cho cái
nắc liên hoàn vào mông của cô Tuyết Lê. Đứng từ sau thằng Tinh thấy
hắn như là đang cưỡi ngựa. Nó nhớ tới những lần nó bắt ba của nó
làm ngựa cho nó cỡi mỗi khi ông đùa giỡn với nó. Tên hung thủ nhỏ
con nên hắn cứ lóng ngóng tìm cách nhướn lên để cho dương cụ nhỏ
xíu đâm vừa tầm với âm đạo của cô Tuyết Lê. Hắn chơi được một lúc
thì cảm thấy mỏi nhừ vì tư thế không mấy thích hợp lắm cho người
nhỏ con giống như hắn. Hắn bất chợt đánh vào mông của cô Tuyết Lê
một cái "chát" thật mạnh và bảo cô cúi thấp xuống một tí cho hắn dễ
dàng giao hợp. Sau khi cô Tuyết Lê khọm người xuống thì hắn cũng
nhấc hai đầu gối lên, cho hai bàn chân chạm đất, hai tai nắm tóc
thật chặt. Với tư thế này dương cụ của hắn nằm ngay ngắn ở trong
miệng âm hộ. Hắn
thấy dễ chịu hơn nên ra sức phi nước kiệu. Cô Tuyết Lê phải ngữa cả
đầu ra sao vì bị tên hung thủ ghịt tóc quá mạnh. Cô nhăn nhó khuôn
mặt, rên la chói lói và chưởi mắng, "thằng ó đâm, mày giết tao
đi!". Tên hung thủ càng kích ngất, phóng tinh vào âm đạo, rồi giật
lên mấy cái ngã sấp lên lưng của cô. Cô Tuyết Lê cũng đuối sức nằm
im bất động vì vết thương trong mình đã làm cho cô mất máu nhiều.
Khi hắn còn đang nằm thở hổn hển để dưỡng sức. Thì bỗng một tiếng
"phực" xuyên thấu qua vai chừng một phân. Tinh đã đâm một nhát vào
lưng người đàn ông đó. Hắn vật ngữa ra đất. Nằm lăn lộn máu me đẩu
ướt cả lưng của hắn. Tinh sợ quá lùi chầm chậm vào tường ở sau lưng
khi thấy người đàn ông đó lồm cồm ngồi dậy. Một điều duy nhất trong
đầu của Tinh bầy giờ là nó có thể mất cái cơ hội cuối cùng để cứu
mẹ của nó. Người đàn ông đó đứng lên,trông hắn ta không có vẻ gì bị
thương nặng lắm vì nhát đâm của Tinh đã không đủ sức. Thằng bé chờ
đợi, đứng chết trân trong kinh hoàng. Nó chỉ trông chờ sự độ lương
của tên hung thủ mà thôi. Vài giây trôi qua. Đào Văn Tùng nhận thức
ra rằng hắn không có gì phải sợ cái thằng nhóc con đang cằm lưỡi lê
trên tay. Hắn nhào tới giật cái lưỡi lê trong tay thằng bé thật dễ
dàng. Tinh ngồi bẹp xuống sàn nhà, van xin hắn tha thứ. Hắn đánh
thằng bé một bạt tay, làm thằng bé khóc sướt mướt. Khi Nguyễn Thị
Tuyết Lê hoàng hồn trở dậy, tên đột nhập đã nắm trong tay cái lưỡi
lê rồi. Hắn lắng nghe đài phát thanh, công an đang trực tiếp truyền
thanh tới mọi người là hãy cảnh giác tên tội phạm giết người nguy
hiểm có thể đột nhập vào nhà dân bất cứ lúc nào. Dần dà, đầu óc của
cô Tuyết Lê cũng trở lại sáng suốt hơn. Người đàn ông tắt cái máy
phát thanh rồi nói với cô Tuyết Lê là: "Tôi phải nghĩ ngơi, cả hai
người tới đây". Hắn vừa nói vừa chỉ cái buồng ngủ. Khi hắn nằm trên
giường rồi, thì cái cảnh máu dính trên mặt của cô Tuyết Lê làm cho
hắn hơi khó chịu. Cuối cùng, hắn nói: "Ê, thằng nhỏ, lấy nước nóng
và khăn lau. Giúp má của mày lau chùi vết máu đi." Tinh làm theo
răm rắp. Thằng bé dường như đã trở lại bình tỉnh. Thời gian
trôi qua. Tất cả đầu óc của cô Tuyết Lê như vạch ra cho một kế
hoạch, một kế hoạch trốn thoát. Đầu của cô ta bắt đầu nhức nhối
khủng khiếp; cô ta cảm thấy hơi chóng mặt. Lẩm nhẩm trong miệng, cô
ta cầu nguyện: "Đức phật bà Quan Thế Âm, hãy giúp cho con tai qua
nạn khỏi..." Người đàn ông nằm trên giường bỗng nhiên lên tiếng:"Cô
đang lẩm nhẩm gì đó?" Vào thời khắc đó thì chuông điện thoại reo.
Người đang ông bảo Tinh đi trả lời. Thì ra là người hàng xóm của cô
Tuyết Lê, người con gái trẻ định tới nhà để chở mẹ con của cô Tuyết
Lê đi học lớp âm nhạc. "Em sẵn sàng xong chưa?" - người đàn bà trẻ
hàng xóm hỏi nó qua điện thoại. Tinh lính quýnh, nhìn vào người đàn
ông đang nằm trên giường đang ôm mẹ của nó trong vòng tay, rồi nhìn
mẹ nó như dò hỏi. Mẹ của nó hai mắt lờ đờ dường như không còn
chút sức lực nào trong mình. Nó nghĩ rằng mẹ của nó sẽ không mấy
ngạc nhiên lắm nếu nó lỡ nói bậy để rồi cả hai mẹ con sẽ cùng bị
giết chết. Thay vì đó, nó ngẩm nghĩ một lúc rồi nói với cô hàng xóm
một cách bình tỉnh, "Chúng tôi đã sẵn sàng rồi, chị qua đi!" "Được
rồi, chị nghĩ chị sẽ đi bộ qua," người đàn bà trẻ hàng xóm nói -
"Bye". Tên đột nhập hỏi chặn họng Tinh ngay, "Người nào đó?" Tinh
trả lời còn vẽ khép nép:"Dạ, chị hàng xóm sẽ qua đây liền để rước
con đi học". Hắn bỗng bất chợt lôi Tinh lên giường, ở đó hắn lấy
sợi dây giăng mùng trói hai mẹ con cô Tuyết Lê lại. Trước khi bước
ra cửa phòng hắn không quên nhét vào miệng hai người miếng giẻ mùng
mà hắn mới xé ra. Xong xuôi đâu đó, hắn kéo cửa phòng lại rồi lặng
lẻ bước vào phòng khách. Ở đó hắn đốt một điếu thuốc rồi vén màn
lên để nhìn ra ngoài. Ở bên ngoài cô hàng sớm cũng vừa mở cổng đi
vào trong sân. Cô bước tới trước cửa và như thường lệ cô bấm
chuông. Không một ai trả lời. Cô nghĩ thầm trong bụng, "chắc là họ
đang thay đồ". Cô đưa tay lên vặn chốt cửa, cánh cửa không khóa. Cô
bước vào và nói to vừa đủ nghe, "Chị Lê, em tới rồi đó nghen!".
Thình lình ai đó ở bên hông xô cô ngã chúi về phía trước, đầu đập
và cầu thang, mặt mày cháng váng. Cô chưa kịp định thần thì, bỗng
một người nào đó quật cô nằm sấp xuống sàn. Hai tay của cô bị bẻ
quặt ra đằng sau mông, tên hung thủ dùng sợi dây mùng còn lại đã để
sẵn trong túi quần để buộc chặt mấy vòng quanh cổ tay của cô. Hai
chân cô giãy giụa liên hồi, miệng cô la oai oái, "Ai đó, làm gì
vậy, thả tôi ra". Lúc đó cô cũng vẫn còn chưa biết mình đang bị ai
làm chuyện gì nữa. Trong buồng, hai mẹ con cô Tuyết Lê nghe tiếng
la của cô hàng xóm thì đoán biết là cô đã bị tên hung thủ thu phục
rồi. Hắn không nói gì hết cứ trói hết tay rồi trói cả chân của cô.
Cô hàng xóm lúc này đoán biết chuyện chẳng lành đến với mình thì la
càng lớn hơn. Hắn cứ mặc kệ, sau khi trói xong xuôi, cô hàng xóm
nằm cứng đơ như con heo bị trói gô chờ lúc thọc huyết, muốn cựa
quậy cũng chẳng được. Hắn nhặt lấy điếu thuốc ở dưới đất lên rồi
rít một hơi dài, mắt nhìn chăm chăm vào "con mồi" ngon ơ đang bị
trói. Hắn nhếch mép cười mĩm và nghĩ thầm, "hôm nay đây một ná chết
hai chim". Hắn đưa bàn tay lên ngang ngực rồi nhắm ngay thùng rác
để bún điếu thuốn còn hút dang dở vào. Động tác của hắn thật là
điêu luyện, chỉ nghe tiếng "tịt" nhỏ thì điếu thuốc đã nằm gọn
trong thùng rác rồi. Hắn bước tới đứng dang hai chân đặt bên hông
của cô hàng xóm. Ở đó hắn bắt đầu cởi bộ đồ lót trong người ra. Cô
hàng xóm la chí choé làm cho hắn bực mình, hắn bất chợt lấy cái
quần lót nhét vào miệng của cô. Cô lúc này chỉ là ú ớ nhìn vào mặt
của hắn. Cô thấy hắn là một người đàn ông trạc tuổi ba mươi, nhưng
thân hình thì như một đứa con nít. Hắn bất chợt bắt gặp ánh mắt
hiếu kỳ của cô dán vào thân thể của hắn, hắn rít lên, "mày khi dễ
tao nhỏ con phải không, đụ cho mày biết tay tao". Hắn vừa nói xong
thì đi vòng ra sau lưng của cô đưa tay vạch lưng quần của cô xuống,
cái mông trắng hếu chẻ giữa đôi bên mềm mại nhú ra. Hắn úp mặt
xuống đó hì hụp như người ta bưng tô cháo nóng lên húp. Cô hàng xóm
chỉ có thể giật giật cái mông ra điều phản đối,nhưng sợi dây mùng
cứ như muốn cắt da của cô ra mỗi khi cô giãy giụa. Hắn liếm láp
được một lúc thì thấy trong người hắn rạo rực khôn cùng, hắn bèn
đưa tay kéo lẹ cái quần của cô hàng xóm xuống và vứt nó vào xó góc.
Hắn thấy cái âm vật của cô hàng xóm trắng hồng đằng sau đám lông
lưa thưa mới nhú. Nước miếng của hắn lan xuống ướt cả hậu môn. Hắn
cảm thấy kích thích vô cùng, dương cụ của hắn đã cứng ngắt tự lúc
nào rồi. Hắn đưa ngón trỏ vào giữa hai đùi và khều khều hai mép của
cô hàng xóm, cô ta chỉ nẩy mông lên, miệng ú ớ chẳng nói được. Hắn
cười "hà hà" như biết chắc rằng chút nữa đây thì cái cửa mình của
cô hàng xóm sẽ ướt mem vì bàn tay điệu nghệ của hắn. Nghĩ thế trong
đầu, hắn đưa ngón cái vét quanh cái mép của cô hàng xóm, ngón trỏ
hắn cù cưa để tìm âm hạch của cô. Lâu lâu hắn khất khất ngón cái
cho thật lẹ vào cửa mình của cô hàng xa làm cô ta nhảy dựng mông
lên cả tấc vì kích thích. Hắn thủ dâm cho cô hàng xóm ra nước vừa
đủ thì bắt đầu cho tay suc dương cụ cho cương lên. Hắn bèn dúi cái
đầu khất nhắm ngay cửa mình để vào. Hắn chồm người tới phía trước
để lấy thế rồi từ từ hắn nhấp nhất cho dương cụ nhẹ nhàng đi vào
cái lỗ chật hẹp. Cô hàng xóm chỉ biết ú ớ, hai mắt mỏ to rồi nhắm
lại. Hai nắm tay cô bóp chặt lại như muốn bật cả máu ra ngoài. Hắn
bất chợt đâm sọt dương cụ vào sâu bên trong, nhờ có nước nhờn nên
dương cụ hắn đi dễ dàng hơn. Nhưng cô hàng xóm lúc này thấy đau rát
vô cùng, cô lắc đầu nguầy nguậy. Hai hàm răng cô nghiếng ken két,
cô trân mình chịu đựng cái đau xé rách thịt da. Hai tay của hắn bóp
chặt lấy hai bờ mông. Hắn thấy một sự sướng ngất chạy khắp mình mẩy
dường như có một luồng chân khí nóng đi theo máu qua các nhịp mạch
rồi toả ra ở những lỗ chân lông. Hắn bóp chặt hai bờ mông của cô
hàng xóm hơn vì hắn gồng mình lại phóng tinh vào cái lỗ chật hẹp.
Hắn nằm úp lên lưng của cô thở phì phò. Cô hàng xóm cũng nằm rủ
rượi. Một lát sau hắn từ từ kéo dương cụ đã trở về trạng thái bình
thường ra khỏi âm đạo. Cô hàng xóm thấy nóng rát như có người trét
ớt ở bên trong. Khi hắn rút tất cả ra khỏi bên ngoài thì từ cửa
miệng một dòng nước trong đục và nhớt như lòng trắng trứng gà cũng
trào ra mang theo một quần hồng hồng xen giữa. Hắn lấy cái khăn gần
đó phủ lên nữa phần dưới của cô hàng xóm rồi đứng dậy đi tới cửa
phòng ngủ để mở cửa. Hắn mở trói cho hai người. Xong xuôi tất cả,
Đào Văn Tùng mở tủ quần áo gần đó để lấy áo quần trong tủ của chồng
cô Tuyết Lê mà thay thế cho bộ quần áo dính đầy bùn. Tinh cũng bị
bắt mang giày và cái áo choàng của ba nó tới cho hắn. Đôi giày và
áo có vẻ lớn hơn nhiều so với thân hình của hắn. Hắn thử mặc vào
nhưng không vừa, thì ra lệnh cho thằng bé: "Đưa bộ đồ của mày và
đôi giày của mày tới đây." Tinh răm rắp nghe theo không dám hó
hé.Hắn mặc đồ của Tinh vào, tuy hơi chật nhưng còn đỡ hơn rộng
thùng thình. Hắn liếc ra sau nhà thì thấy nơi đó có một chiếc xe
hơi hiệu Huyndai, hắn bỗng nảy ra một ý và bảo hai mẹ con lên xe.
Cô Tuyết Lê bước ngang phòng khách thấy cô hàng xóm nằm sóng soài
thì đã biết là cô cũng cùng chung số phân. Tại cây cầu đá, công an
chặn lại chiếc Huyndai chở ba người và khoảng 9:45 tối. Người đàn
bà trong bộ áo khoát đen và nón trắng đang lái. Hai đứa nhỏ nhìn
trông giống hai đứa con trai của bà ngồi kế bên. Nhưng cảnh sát đã
để ý rằng người đàn bà đang chảy máu xuống gò má. Bên dưới cái nón
trắng là một cái khăn nhỏ nhú ra. "Cô đang chảy máu," Viên côn an
nói. Bằng một giọng Đà Nẵng, người đàn bà trả lời. Viên công an để
ý thấy người đàn bà đang ra dấu gì đó bằng bàn tay trái ra ngoài
cánh cửa sổ. Viên cảnh sát hiểu ngay và la to: "Trời, là nó rồi!"
Đào Văn Tùng cằm cây súng lên chìa ngay cổ của Tinh và bảo bà, "Lập
tức cho xe chạy. Nhanh lên, nếu không tôi bắn!". Viên cảnh sát bắn
một đạn vào chiếc xe Huyndai. Viên công an khác đứng gần đó bất
chợt la lên, "Đừng bắn! Nó có súng!" Chiếc xe Huyndai chạy nhanh
qua, theo phương Bắc hướng ra Huế và càng lúc càng tăng tốc. Nguyễn
Thị Tuyết Lê chưa bao giờ lái xe hơn 100 km/hr hết. Bây giờ cô ta
thấy cái cây kim chỉ tốc độ đã là 120 km/h. "Từ đây trở đi bà tốt
hơn là làm những gì mà tôi nói," Người đàn ông nói. Rồi, cây súng
vẫn còn nằm trên đầu của Tinh, hắn ngồi yên trong im lặng. Cô Tuyết
Lê có thể thấy năm bảy chiếc mô-tô của công an ở đàng sau qua
kính chiếu hậu, nhưng họ có lẽ giữ ở một khoảng cách vừa đủ. Vừa
lúc đó, gần như ngã tư nào cũng có xe công an. Nhưng không người
nào muốn chặn xe cô ta lại. Tại sao họ không giúp cô ta? Cô ta
không biết rằng hệ thống báo động phát thanh đã truyền đi: "Hung
thủ đang tiến về hướng Bắc do một người đàn bà lái xe. Hắn chĩa
súng trên đầu của đứa bé trai. Lập lại, hắn chĩa súng trên đầu của
đứa bé trai. Cho rút lui hết các chướng ngại vật. Đừng bao quanh
hắn. Lập lại, đừng bao quanh lấy hắn." Cô Tuyết Lê tự hỏi trong
lòng là còn bao xa nữa cô ta phải đi. Cô ta biết rằng cô càng ngày
càng yếu vì mất máu quá nhiều, chịu đưng từ cái đánh quá mạnh của
tên hung thủ. Nhưng cô ta thề rằng cô phải để cho đứa con trai an
toàn. Chiếc xe chạy ngoằn ngoèo thêm được khoảng 50 chục cây
sô nữa. Cô Tuyết Lê biết rằng cô ta gần như hết sức kềm chế nữa. Sự
cháng váng gần như càng lúc càng nặng. Hai cánh tay của cô ta yếu
ớt, không thể nào cằm tay lái lâu hơn khi chiếc xe chạy tốc độ cao.
Nhưng trước khi cô ta ngất xiũi cô muốn cố gắng cứu con trai của cô
ta và cứu chính cô ta. Trước mặt của cô ta là một đường ngoằn
ngoeò, cô ta thấy một cái bản cảnh cáo "Giảm tốc độ, nguy hiểm".
Đồng thời trước mắt của cô là một chiếc xe tải đang đi ngược hướng.
Cô ta đang ở tốc độ 90 km/h. Khi chiếc xe tải trờ tới, cô ta đánh
một vòng qua cua quẹo. Vừa khi cô quẹo phải, chiếc xe tải vì tránh
nhau mà đâm vào mương rãnh ở dưới ruộng. Cô Tuyết Lê nhìn bàn chân
rồi tăng tốc độ thêm cho thật nhanh rồi thình lình đạp thắng. Đào
Văn Tùng chụp tay lái nhưng đã quá muộn. Chiếc xe Huyndai bổ nhào,
lăn vòng và đứng lại, bốn bánh vẫn còn trên mặt đất. Đào Văn Tùng
phóng ra ngoài, tay hắn xiết lấy cổ của Tinh. Nắm chặt thằng bé
trong tay như là vật chắn, hắn lui vào khu rậm rạp gần đó mà từ đó
có thể nhìn thấy Ngũ Hành Sơn, động Âm Phủ. Công an ập tới. "Đừng
tới gần," Đào Văn Tùng quát to, "hay là tôi sẽ giết thằng bé!" Công
an nhìn hắn chăm chú. Và rồi hắn bị vấp xuống bụi cây gần đó, ngã
ngữa. Vài giây sau thì mọi thứ đã xảy ra. Tinh nới rộng vòng tay
của hắn và phóng lên chạy. Vừa thấy thằng bé được tự do, công án
bắt đầu bắn. Đào Văn Tùng nằm chết trong làn đạn lạnh giá. Nguyễn
Thị Tuyết Lê, người đàn bà hiền lành phải chịu đựng nhiều đau khổ
cũng chỉ vì muốn cứu con trai của cô. Người đã khôn khéo điều khiển
chiếc xe để cho nó đâm sầm xuống ruộng một cách kịp thời và thế là
công an có thể cứu con trai của bà. Lúc bây giờ, khi cô
ta nhìn Tinh an toàn thì khóc nức nở, "Cám ơn Quan Thế Âm bồ tát".
Cô ta nhìn công an và nói tiếp, "Cám ơn", rồi té ngữa ra xỉu.
Chuông nhà thờ Chánh Toà cũng vừa điểm 12 giờ đêm. Bài Đêm Thánh Vô
Cùng phát lên văng vẳng! Chuyện của Kinh Bích Lịch cũng vừa kết
thúc cũng bằng một tiếng chuông. Hết