Chuyện sau đây có thật trong lịch sử, tuy nhiên
đã được tác giả thêm thắt cho câu chuyện được phù hợp với nội dung
truyện người lớn, mong quí vị thông cảm.
Chuyện kể về hoàng hậu Võ Tắc Thiên của nhà Đường sau khi cướp ngôi
của con ruột và phế nhà Đường để tự lập nhà "Đại Chu" và xưng vương
"Tắc Thiên Hoàng Đế" thì nàng trở nên oai quyền hơn và càng lộng
hành về chuyện dục tình.
Dịp đó vào dịp sắp Tết, Võ Tắc Thiên cùng các cung nữ ngự vườn
thượng uyển để thưởng lãm hoa lá. Thấy cây lá tuy xanh tốt nhưng
chỉ có vài đóa hoa ít ỏi, cái nở cái tàn. Nàng liền bảo người giữ
vườn ngự uyển tới và ban chiếu chỉ là "Sáng mùng một Tết phải bắt
trăm loài hoa nở hết ! Loài hoa nào không nở thì sẽ bị trị
tội."
Tin đó được truyền tới các quan trong triều, ai nấy đều lo sợ không
biết phải làm sao, chỉ đành chờ ngày mồng một Tết đến yết kiến chịu
tội.
Nhưng bọn họ có ngờ đâu là Tắc Thiên Hoàng Đế đã sai con gái là
Thái Bình công chúa cùng các cung nữ thân tín, nấu nước sôi, bí mật
đem vào vườn thượng uyển để xông hơi nóng lên cây hai ba đêm liên
tiếp trước mồng một Tết. Cây bị khô nước sẽ sinh ra hoa mau chóng
và nỡ đúng vào ngày mồng một Tết bất chấp là đêm trước đó có nhiều
tuyết giá.
Sau đó vườn thượng uyển nở rộ những cánh hoa tươi sắc màu, đỏ rực,
lộng lẫy, kêu sa, các búp hoa căng đầy đặn, có hoa trắng tinh như
tuyết, nhụy hoa cấu trúc tinh vi, hương hoa thoảng nhẹ trong gió.
Mùi hương quyến rũ tỏa ra từ những đóm phơn phớt vàng lốm đốm trên
đầu những cọng trắng đục li ti. Hoàng Đế Tắc Thiên còn cho cung nữ
ra hát và múa trước những đóa hoa như tượng trưng cho quyền lực tối
cao của bà. Các đại thần trong triều thấy thế đều kinh ngạc và sợi
oai của Võ hậu hơn.
Vào dịp xuân khác Võ hậu truyền mở một đại yến tiệc linh đình,
nhưng chỉ thết đãi các bậc nữ nhân, mệnh phụ từ tứ phẩm trở lên tới
nhất phẩm mới được mời. Khi tiệc đã đông đủ các nàng, Võ hậu ngồi
ngự trên chín tầng bỗng cất giọng lanh lảnh, truyền rằng:
- Hỡi các khanh, ngày hôm này xuân đẹp với trăm hoa đua nở, vạn dân
ấm no với quyền qui của Trẫm. Trẫm muốn chia vui với các khanh, chỉ
riêng phần nữ giới của chúng ta. Ta nghĩ ra một ý này mong các
khanh hãy vì ta mà tỏ hết sức.
Cả trăm vị mệnh phụ cao cấp trong triều đều nơm nớp đứng dậy, cúi
đầu chấp tay xin sẵn sàng tuân lệnh của hoàng đế để làm đẹp lòng
ngài.
Võ hậu bèn truyền cho các chư khanh hãy an tọa bình thân rồi phán
tiếp :
- Trẫm tuy là một bậc Thiên tử, trị vì trăm họ, tuy nhiên Trẫm dẫu
sao cũng là phận nữ nhân. Thế thì các khanh cũng là nữ nhân, vậy
chúng ta hãy trò truyện thân mật với nhau như chị em bạn gái. Mà
chuyện Trẫm thích nhất là chuyện hưởng lạc xuân tiêu của đêm động
phòng hoa chúc. Vậy các Khanh hãy từng người một kể cho Trẫm nghe
tất cả những gì đã diễn ra giữa các Khanh và các đấng tân lang
trong cái đêm đáng ngàn vàng. Bây giờ bắt đầu là Khanh, vợ của
tướng quốc. Hãy kể trước đi ! Nhớ kể thiệt chi tiết cho Trẫm nghe
nếu có ý che dấu sẽ đắc tội với Trẫm. Các nàng nghe nói thế thì "tá
hỏa tâm tinh". Có người mặt mày đỏ ké vì mắc cỡ, có người thì sợ
tái xanh cảm mặt mày, có người gắng trầm tỉnh nhưng tim đập như
trống trận. Tội nghiệp vị phu nhân của tướng quốc, giọng nói run
run bắt đầu kể :
- Dạ bẫm bện hạ, thần được gã cho tướng công lúc còn ở tuổi 16. Đêm
động phòng hoa chúc, tướng công mở tấm khăn che mặt đỏ của thần ra
và khen thần là, "Nương tử nàng quả thật một bậc quốc sắc thiên
hương mà ta chưa bao giờ gặp và tối này ta sẽ cho nàng biết thế nào
là niềm hạnh phúc nhất trần gian". Thần thiếp nghe khen thì mặc mày
đỏ gay vì e lệ không dám nhận sắc đẹp đó. Nếu so với sắc đẹp của bệ
hạ thì một trời một vực thua kém.
- Khanh cũng biết ăn nói lắm! Kể tiếp cho Trẫm đi !
- Phụng chỉ ! Tướng công của thần rất là giỏi thơ văn nên lời của
chàng nói làm cho thần thiếp xao xuyến cảm động vô cùng. Chàng rót
cho tiện thiệp một ly rượu giao bôi, chúng thần cùng uống trên
giường. Chàng đặt cho tiện thiếp một bài từ đại khái nói là nếu
chàng không có được thiếp đêm này thì chàng sẽ bị bốc cháy ở trong
đáy "lòng", ngàn đời nuối tiếc. Sau đó chàng đỡ tiện thiếp ra
giường, tiện thiếp cảm thấy chàng cương cứng đâm chỏi vào bụng dưới
của tiện thiếp. Chàng nảy cẩng lên và đưa đôi tay vò nát bầu vú của
thần xuyên quá chiếc áo cô dâu. Chàng vội vã cởi bỏ xiêm y và bắt
đầu cạ sát dạ thịt vào người của tiện nữ. Chàng rên rĩ và nhịp
nhàng với thần. Lúc đó thần rất là e thẹn chỉ nằm yên mặc cho chàng
dày vò thân xác mặc dù thần rất là muốn cùng chàng hưởng thụ vân
vũ. Chàng cởi luôn chiếc áo lễ của thần và thế là chúng
thần...
- Chúng thần sao? Mau nói !
Tướng quốc phu nhân mặt mày đỏ ké vị e lệ nói tiếp:
- Muôn tâu, bệ hạ, chúng thần trần truồng không một mảnh vải che
thân. Chàng hôn thần thiếp khá lâu, mùi rượu nồng nặc trong hơi thở
của chàng xuýt làm cho tiện nữ bị say. Bỗng tiện nữ thấy nóng bỏng
cả thân người. Tiện nữ không còn lý trí gì nữa mặc cho phép tắc phu
thê và lễ giáo, tiện nữ bắt đầu tìm kiếm dương cụ của chàng và xoa
bóp. Khi đó chàng chủ động nằm ngữa ra và ra hiệu cho tiện nữ hãy
ngậm nó vào trong miệng và liếm nó bằng cái lưỡi của tiện nữ. Nói
đến đây thì phu nhân của tướng quốc mặt mày lại đỏ ửng vì e thẹn
nhưng nhìn sắc mặt thích thú của Võ hậu thì bà biết là phải kể
tiếp...
- Chàng bắt đầu co thắt cơ thể và thở dồn làm thần thiếp sợ quá cứ
ngỡ tướng công bị đứng tim. Mỗi khi thần thiếp khẩu dâm chàng gần
đến cực điểm thì chàng đưa tay vỗ lên đầu của thần thiếp ba cái và
bảo thần thiếp hãy ngưng trong chốc lát. Sau đó thì tiếp tục làm
cho chàng hứng khởi. Thần thiếp làm như thế khoảng một lát thì
chàng bảo là chàng không thể chống lại được nữa rồi. Lúc đó thì
thần thiếp bắt đầu xoa bóp ngọc hoàn của chàng và liếm chàng mạnh
hơn cho tới khi chàng phóng...
- Phóng gì Khanh hãy nói mau, Trẫm nóng lắm rồi !
- Muôn tâu bệ hạ, là phóng tinh dịch vào miệng của thần thiếp. Thần
thiếp chẳng muốn nuốt nhưng nếu phun ra là tỏ ý khinh miệt phu
quân. Thần thiếp đành ngậm ngùi nuốt xuống cổ họng. Khi nuốt xong
thần thiếp thấy không đến nỗi nào. Nếu tướng công thích thần thiếp
nuốt thì thần thiếp cũng nguyện nuốt nó trọn cuộc đời này.
- Hay ! Hay ! Nuốt phải lắm. Chất bỗ dưỡng, bỗ dưỡng !
- Muôn tâu bện hạ ! Sau khi nghỉ ngơi chàng đẩy thần thiếp sang một
bên và hôn vào chổ kín của thần thiếp. Thần thiếp bỗng cảm thấy
sung sướng vô cùng như ngàn đóa hoa thơm ngát tỏa hương khắp mình
mẩy. Thần thiếp rên rỉ thật to tưởng như tất cả cung nữ ở ngoài cửa
đều nghe thấy. Điều này càng làng cho chàng khởi động trở lại.
Chàng bắt đầu để dương cụ của chàng vào người của tiện thiếp. Lúc
đó tiện thiếp nấc to và nước mắt tuôn trào như mưa xuống đôi má.
Chàng bỗng ngừng và nói, "Không sao nương tử à ! Chỉ cần nương tử
khép co hai chân kẹp chặt vào người của ta thì nương tử sẽ không bị
đau." Tiện thiếp ngoan ngoãn làm theo và tướng công đẩy thẳng hết
đường vào sâu bên trong. Tiện thiếp la to lên vì đau nhói như dao
cắt. Máu trong nội mạc của tiện thiếp trào ra. Tiện thiếp chỉ biết
khóc khóc thúc thít chịu đựng. Chàng an ủi là điều đó là chuyện
đương nhiên và bảo thiếp đừng sợ. Chàng tiếp tục ôm ghì tiện thiếp
vào trong hai cánh tay lực lưỡng của chàng. Thêm mười mươi cái nhấp
mạnh bạo, chàng phóng tinh dịch như mưa vào âm đạo của tiện thiếp
rồi chàng nằm yên bất động
. Khi chàng hồi phục sinh lực trở lại chàng cúi xuống liếm
hết...(bỗng nhiên nàng ngưng ngang)
- Liếm hết gì Khanh hãy nói mau !
- Muôn tâu bệ hạ! Là liếm hết tinh dịch của chàng và trinh tiết của
thần thiếp đang ứa ra từ âm cung vào trong miệng của chàng. Chàng
còn bảo với thần thiếp là những thứ đó là đại bỗ, có âm lẫn dương
hòa hợp uống vào sẽ trị được bệnh tật. Sau đó thì chúng thần ái ân
với nhau thêm ba lần nữa thì trời sáng.
- Ha... ha... ha...hay lắm! Hay lắm! Trẫm thấy nóng lắm. Mau đem
ngự tửu tới ban cho tướng quốc phu nhân. Nếu ai kể hay hơn nữa Trẫm
sẽ trọng thưởng.
Uống xong ly ngự tửu, Tắc Thiên Hoàng đế bèn chỉ vị nhị phẩm phu
nhân có vẻ đẹp hòa nhượng nguyệt thẹn.
- Tới phiên Khanh hãy kể chuyện động phòng hoa chúc cho Trẫm và các
chư Khanh ở đây biết ! - Dạ bẫm bệ hạ ! Thần thiếp từ nhỏ đã để ý
tới biểu ca của thần thiếp, nhưng chàng thì không bao giờ để ý tới
thần thiếp. Dạo đó thiếp cùng chàng đi vào hoa viên chơi. Chúng
thần rượt đuổi nhau vòng quanh khu vườn thật là vui vẻ. Sau đó
chúng thần gọi gia nhân mang rượu tới và uống thật say. Lúc đó thần
thiếp thấy đầu hơi cháng váng trong khi chàng thì rất tỉnh táo vì
tửu lượng rất cao. Thần thiếp còn nhớ mang máng là tiếng gõ mõ báo
hiệu giờ Thìn đã sắp hết. Chúng thần cùng dìu nhau vào trong đình
hoa viên. Biểu ca của thần thiếp bắt đầu trỗ mồi tấn công thần
thiếp. Thần thiếp chẳng những không cang ngăn mà có vẻ đồng tình
với chàng nữa bởi vì lúc đó thần thiếp thấy nóng bức vô cùng. Có lẽ
là chàng đã cố tình bỏ Kích Dục tán vào trong rượu. Thần thiếp ngồi
trên ghế và chàng thì ngồi ở đàng sau thần thiếp. Thình lình thần
thiếp quay người sang và nói với chàng, "Biểu ca, chàng làm ơn đừng
thổi hơi ấm vào mang tai của muội, muội khó chịu quá đi !" Chàng
hỏi lại thần thiếp, "Biểu muội, muội khó chịu chổ nào đâu nói cho
biểu ca biết đi !" Thần thiếp biết rằng xuân tình trong mình đang
lên phơi phới nên nói với chàng rằng, "Biểu ca đừng nóng vội, muội
sẽ nói huynh biết khó chịu ở đâu." Thế là chàng tiếp tục kích dục
thần thiếp hơn nữa. Thần thiếp sau đó quay sang, nghiêng người vào
vai của chàng và nói với chàng, "Biểu ca, hãy nhích tới chút nữa và
ôm muội đi!" Chàng bắt đầu cắn vào trái tai của thần thiếp và nói,
"Cái này có làm cho muội khó chịu phải khổng". Thần thiếp e thẹn đỏ
tía mặt mày và hỏi chàng lại, "Tại sao biểu ca nói thế ?" Chàng
liền nhìn vào bầu nhũ hoa của thần thiếp và đưa bay tay nắn bóp.
"Có phải muội khó chịu ở nơi này chăng ?". Thần thiếp lắc đầu.
Chàng đặt bàn mu bàn tay lên âm động của thần thiếp và nói, "Thế
thì nơi đây làm cho muội khó chịu rồi!". Thần thiếp liền quay mặt
lại mỉm cười với chàng như đồng tình câu nói đó. Chàng nói tiếp,
"Có phải là muội đang phơi phới trong lòng, huynh dám chắc là như
thế bởi ánh mắt của muội đã nói toạc hết ra ngoài rồi." Thần thiếp
vui mừng quá đổi vì chàng đã loài cái đuôi chồn ra rồi. Thần thiếp
liền nói với chàng, "Đúng vậy, muội đang nóng bức xuân tình." Thần
thiếp vừa nói xong thì đẩy chàng nằm sấp ra ghế và kéo chiếc áo lụa
của chàng lên trên. Thần thiếp bắt đầu hôn chàng lên lưng và xoa
bóp vai cho chàng. Lúc đó thần thiếp cảm nhận được dương cụ của
chàng đang đâm chồi nở nhụy bên dưới bởi chàng cứ đưa tay xê dịch
hạ bộ cho thoải mái. Thình lình chàng quay lại và kéo thần thiếp
vào lòng để hôn thần thiếp. Chàng hôn thật nóng. Lưỡi của chàng
chạy lòng vòng đuổi bắt lưỡi của thần thiếp. Rồi thiếp cởi hết xiêm
y trên người ra trong khi chàng kéo thần thiếp nằm áp lên ngực của
chàng và đặt bàn tay lên mông của thần thiếp xoa bóp. Chàng lại kéo
thần thiếp lên để nút nhũ hoa của thần thiếp. Sau đó chàng đẩy thần
thiếp qua một bên và dang hai chân của thần thiếp ra và đặt chàng
vào giữa. Chúng thần bắt đầu ân ái. Chàng hút nhũ hoa của thần
thiếp như con ong hút mật lần nữa trong khi dúi dúi cái vật cưng
cứng vào trong âm động của thần thiếp như con rắn bò vô hang. Đầu
óc của thần thiếp man man những chuyện mơ hồ về nhục dục trước mắt
đang xảy ra với biểu ca của thần thiếp. Sau khi hả hê với nhũ hoa
của thần thiếp, chàng bò lần xuống bụng và sâu hơn nữa để tới âm
cung của thần. Chàng liếm nơi đó chừng tàn một cây nhang và thần
thiếp đạt cực điểm, dâm thủy tuôn trào lênh láng khắp miệng của
chàng. Chàng liền bò lên ngực và hôn thần thiếp chừng một cây nhang
thời gian nữa. Sau đó chàng bắt thần thiếp làm giống chàng vừa làm
cho thần thiếp. Có nghĩa là chàng đẩy đầu thần thiếp xuống dưới và
chàng đong đưa thân người và mặt của thần thiếp. Thần thiếp thấy
hứng khởi vô cùng khi khối thịt của chàng trồi thụt trong cổ họng
của thần thiếp. Sau đó chàng xô thần thiếp ra và trèo lên bụng của
thần thiếp để nhét dương cụ của chàng vào trong mình của thần
thiếp. Ôi, xao xuyến lạ thường! Thần thiếp bắt đầu gọi tên họ của
chàng "Khắc Chung ơi! Khắc Chung" và chàng kêu tên của thần thiếp,
"Liễu Tam muội ôi! Liễu Tam muội". Chàng lại đặt hai chân của thần
thiếp lên vai của chàng và chàng thúc thủ đề cương phi nước kiệu
càng lúc càng nhanh càng mạnh. Thần thiếp có cảm giác dương cụ của
chàng cọ quanh âm hạch của thần thiếp. Một cảm giác bức xúc và sung
sướng tuyệt vời! Khi một cây nhang nữa đã tàn thì chàng cũng đã
nhấp nhô trên người thần thiếp của khá nhiều. Cả hai mệt lã người
như ngọn cỏ héo dưới con nắng ban trưa. Chàng phóng dịch khí vào
sâu trong âm cung tiện thiếp một chất nhầy nhụa và thình lình thần
thiếp đưa tay ngắt nhũ đầu của chàng... Thấy nàng bỗng nhiên im
lặng thút thít, Võ hậu bèn lớn tiếng nói:
- Chuyện đã hết chưa !
Im một lát, nàng nói tiếp:
- Dạ, bẩm bệ hạ, sau đó thần thiếp biết mình đã không còn là xữ nữ
nữa nên nước mắt tuôn xuống như mưa, chàng an ủi thần thiếp và hứa
sẽ cưới thần thiếp. Chàng đã thực hiện được lời hứa đó nên thần
thiếp mới có dịp được bệ hạ thết yến tiệc long trọng như thế này !
Hic... hic...
- Hay lắm! Hảo ! Hảo ! Quan hệ huynh muội biễu ca thì có gì xấu.
Thưởng trăm lượng vàng và ngự tửu. Ngươi ! Tiếp tục.
Vị phụ nhân tam phẩm bước tới, hai chân đi run run chấp tay vái
chàng hoàng thượng và bắt đầu kể.
- Dạ, bẩm bệ hạ ! Lúc đó tiện nữ vừa tròn 16 thì được gã cho tướng
công cũng vừa tròn 16. Tiện nữ còn con gái nhưng chàng thì không.
Chàng bẩm sinh là hào hoa nên đã chung chạ với các mỹ nhân từ lúc
lên mười. Vì thế khi tiện nữ chăn gối với chàng thì luôn đạt khoái
cảm tột bực do nhờ kinh nghiệm của chàng. Chàng luôn luôn kích dâm
tiện nữ trước khi nhập cuộc mây mưa. Và đó là nụ hôn của chàng.
Tiện thiếp thoát nghĩ nụ hôn của chàng là làm cho tiện nữ đam mê
hơn tất cả. Chàng rất mực thương yêu tiện nữ nên bảo với tiện nữ
là, "Huynh sẽ làm cho muội không bao giờ quên được cái lần đầu
tiên." Lúc đó tiện nữ nghĩ đó không phải là điều tiện nữ đang cần,
tiện nữ chỉ cầu mong chàng yêu tiện nữ và chỉ muốn tiện nữ ở suốt
đời bên chàng thôi, không chỉ để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Nhưng
thực tế thì tiện nữ cũng muốn biết qua một lần dẫu có chết cũng cam
lòng. Tiện nữ không bao giờ quên cái đêm hoa chúc đó. Sau khi cở
tấm lụa che mặt ra, chàng bèn cởi áo quần của chàng ra để chỉ cho
thiếp thấy dương cụ của chàng đang căng cứng. Chàng nói chỉ từng bộ
phận và nói, "Đây là thượng dương, đây là trung dương, và đây là hạ
dương, dưới hạ dương đây là ngọc hoàn, chung quanh ngọc hoàn và
thân dương có dương mao. Tấc cả gọi là dương cụ." Lúc đó tiện nữ vô
cùng mắc cỡ vì đây là lần đầu tiên tiện nữ được nhìn thấy và thấy
một cách chi tiết rõ ràng. Chàng giúp tiện nữ cởi hết xiêm y lễ
phục trên người ra và đè tiện nữ ra giường để hôn hít. Tiện nữ cảm
nhận được dương cụ căng cứng của chàng dúi thẳng vào người của tiện
nữ. Lúc đầu chỉ là thượng dương sau đó từng li từng tí chàng nhích
tới trung dương. Tiện nữ phải công nhận là chàng đã nhịn được lâu
như thế mà không đâm thẳng một phát vào sâu bên trong để thỏa mãn.
Tiện nữ bắt đầu cảm giác đau nhưng không còn cách nào hơn là chịu
đựng. Chàng lấn sâu hơn và ngừng lại chờ đợi, "Muội có sao không
?," "Muội không sao!" Và thật tình thì tiện nữ không đau lắm mặc dù
tiện nữ không cảm giác sung sướng như chàng nói. Trái tim của tiện
nữ đánh liên hồi vì sợ. Chàng hôn tiện nữ trên môi thật say đắm đến
nay tiện nữ cũng không quên được nụ hôn đó. Chàng nhìn sâu trong
mắt tiện nữ và nói, "Muội sẵn sàng chưa ?" Tiện nữ gật đầu đồng
tình tuy hơi run. Chàng nắm tay của tiện nữ và cảm giác bàn tay của
tiện nữ đang run. Chàng bóp chặt bàn tay của tiện nữ và bắt đầu đẩy
dương cụ lấn tới thật chậm cho tới khi vào sâu lút tới hạ dương của
chàng. Tiện nữ bỗng cảm thấy như mình mẩy được phủ lấp toàn bộ lỗ
hỏng trên thân người. Chật nít. Không kẽ hỡ ! Sau đó chàng nhấp nhô
và tiện nữ chỉ vài cái đau thắt như xé rách da thì từ từ như được
thông suốt và trơn tru hơn. Tiện nữ không còn đau nữa và bắt đầu
thích thú ở chính mình hơn. Bỗng chàng kéo lăn tiện nữ nằm lên
người chàng. Đôi tay chàng bóp chặt vào hông của tiện nữ và đẩy
tiện nữ lên xuống theo nhịp của chàng muốn. Nhịp của chàng thiệt
không tưởng tượng nổi càng lúc càng nhanh. Sau đó chừng một lúc
chàng bắt tiện nữ quay lại và...(ngưng một lát) - Và sau Khanh hãy
mau nói mau, Trẫm bức rức lắm rồi.
- Dạ, muôn tâu bệ hạ, tiện nữ quay lại và chổng mông lên như con
vật cho chàng đâm vào từ phía sau. Chàng lúc này còn làm dữ hơn
trước nữa. Tiện nữ chỉ thấy hơi đau rát nhưng phần lớn thì kích
thích vô cùng vì đây là lần đầu tiên. Tiếng "phập phạch" của bụng
chàng và mông của tiện nữ phát ra liên hồi. Tiện nữ bỗng cảm giác
là mồ hôi của chàng nhễ nhại rớt lên lưng của tiện nữ từng giọt
từng giọt. Một lát sau chàng la hét thật to đẩy những nhịp cuối
cùng thật mạnh bạo vào mông của tiện nữ và giật giật liên hồi. Tiện
nữ liền cảm thấy một giòng ấm nóng phụt thẳng vào trong thật sung
sướng kỳ diệu. Chàng rút dương cụ ra và khoe với tiện nữ vết nước
đào còn lây lất trên thân cụ.
- Tuyệt diệu, tuyệt diệu ! Trẫm ban cho Khanh trăm lạng vàng và ngự
tửu. Tới phiên Khanh, người cuối cùng Trẫm gần chịu hết nổi rồi
!
Người đàn bà trông nét mặt thanh tú diễm lệ, nghiêng nước nghiêng
thành bước tới nói:
- Muôn tâu bệ hạ, phần của thần thiếp thì đêm động phòng không mấy
gì vui thú như các vị phu nhân vừa rồi. Bởi vì thần thiếp có dáng
người nhỏ bé, mảnh mai yếu đuối trong khi phu quân củathần thiếp là
một dũng tướng đương triều. Chàng thì như hổ hùm, vai to năm tấc
rộng, thân mười thước cao, sức tượng "cử đỉnh bát sơn." Chàng còn
có con "đại thử" to vô cùng.Vì thế cái đêm đầu tiên của thần thiếp
thiệt là cái đêm "vùi hoa dập liễu. Thật là tái tê ê ẩm! Không có
gì gọi là sung sướng như các vị phu nhân vừa rồi cả !
- Thế thì Khanh nói con "đại thử" đó to cỡ giống nào ?
Im lặng một lát vị phu nhân đó chỉ nói ra được một tiếng:
- Mã !
Lúc đó Võ hậu mặt đã đỏ gay vì rượu, đôi mắt rồng lại sáng lên tia
lửa dục vọng. Hoàng đế liền cho bãi triều ngay và cho vời vị phu
quân của người phu nhân vừa rồi lên triều yết kiến gấp.
Khi vị dũng tướng to con đó tới thì Hoàng đế liền bảo y mau cởi hết
áo quần. Số là chàng đã từng nghe danh của Võ hậu là người đam mê
dục tình nhưng cũng chưa tin lắm, nay cho vời mình tới giữa đêm
khuya như thế này ắt là vì chuyện đó không sai. Nay đích tai nghe
Nữ hoàng nói một câu mệnh lệnh như thế thì mới tin là thật. Chàng
tuân lệnh trút hết áo mão cân đai trên người xuống. Khi không còn
mảnh vải nào trên người Võ hậu mới nhìn thấy cái của chàng quả
nhiên to như của con ngựa giống. Bèn cất tiếng hỏi :
- Khí cụ của Khanh gọi là gì thế mà trông to khiếp ta chưa từng gặp
?
Sợ điếng hồn không biết trả lời sao cho phải phép, nếu chàng nói
dương vật biết đâu
lại thất lễ với ngài nếu nói không phải thì biết nói gì, lỡ sai thì
mất đầu như chơi. Cuối cùng chàng may mắn nói đại mà trúng ý của Võ
hậu.
- Muôn tâu bệ hạ, cái này là con "tuấn mã" cho bệ hạ cỡi đó !
Thánh thượng bước tới xoa nắn con tuấn mã một lúc cho nó vươn cao
rồi kéo chàng đi lòng vòng trong phòng. Được một lát, Võ hậu lại
chỉ vào chổ kín của mình và hỏi :
- Vậy, Khanh có biết đây là cái gì của Trẫm ?
Viên dũng tướng lại bối rối chẳng biết trả lời sao cho phải đạo,
nếu nói đó là âm
hộ của bệ hạ thì e quá tục tĩu. Nếu nói không phải e rằng bệ hạ
bắt tội ngu dốt thì cũng chết. Nhờ có trí thông minh nền chàng bèn
ôn tôn nói:
- Muôn tâu bệ hạ, cái đó là cái "ngọc tỉnh" (giếng ngọc) của bệ hạ
!
Lúc đó Võ hậu bỗng mắt sáng hoắc nhìn viên dũng tướng đăm đăm và
ban chiếu lệnh:
- Vậy Khanh hãy cho con tuấn mã uống nước mau ! Nó khát lắm rồi
!
"Tục truyền" rằng, viên dũng tướng đó tuy "dùi hoa dập liễu" nỗi
nương tử của y nhưng không đủ sức đáp ứng cho bệ hạ. Chỉ họa hoằn
là làm cho bệ hạ được mĩm cười an giấc sau cuộc ác chiến mà
thôi.
Đêm sau Nữ hoàng đế lại cho vời luôn vị dũng tướng đó vào ở trong
cung để "canh phòng" cho bệ hạ an giấc, bỏ mặc vợ con của y ! Nữ
hoàng đế lại cho bày nhiều tiệc tùng hoang lạc ở trong tư cung của
bà. Trong đó có một lần bà cho vời 100 thanh niên mạnh khỏe đẹp
trai đến. Họ đứng theo từng tốp 10 người vòng quanh long sàn. Khi
bà hạ lệnh thì lập tức càng chàng thi nhau thủ dâm và bắn tinh dịch
lên mặt mũi tay chân và thân người của bà. Bà dùng những chất tinh
túy đó để tắm cho làn da hòng tạo cho bà được trẻ mãi. Trong lúc đó
thì viên dũng tướng cho con tuấn mã hùng hục uống nước ở cái ngọc
tỉnh của bà. Nghe đồn rằng đêm hôm đó tất cả đều bị giết hết để
bưng bít sự xấu xa của bà và chỉ chừa lại viên dũng tướng "cặc
ngựa" thôi ! Sau đó nhiều tốp thanh niên khác tới và cũng mất
tích.
Cuối cùng thì viên dũng tướng cũng bị chết nhưng không phải bị giết
mà vì con tuấn mã bị kiệt sức. Đi vạn lý cuối cùng cũng gãy vó
"thượng mã phong" thôi! Hết