HACK XU,HACK LƯỢNG AVATAR 196,197 MỚI NHẤT ,hack game TEAM,HACK BỘ ĐỒ CHÚ QUẬY MIỄN PHÍ TRONG AVATAR 195,hack FULL ĐẤT Avatar,HACK SHOP AVATAR, HACK Full NHÂN VẬT Army,HACK XU ,LƯỢNG ARMY,hack XU KPAH,LƯỢNG KPAH,HÁCK LINH THU KPAH. KPAH...website hack by quyetdaik và duy mạnh pro TEAMGAME321.WAP.SH
Tôi là gái sinh ra và lớn lên ở miệt vườn. Hương
đồng cỏ nội, hoa thơm trái ngọt, giếng nưôc trong lành đã cho tôi
mái tóc mượt mà, làn da mịn màng và những suy nghĩ thật đơn giản về
cuộc sống. Cả tuổi thơ ấu của tôi được vỗ về ấp ủ bằng những câu
hát ru ngọt ngào của mẹ và những câu vọng cổ mùi rệu của cha. Bởi
vậy, sau này khi lón lên tâm hồn tôi đa sàu đa cảm và mơ mộng thật
nhiều khác hẳn vôi những người con gái ỏ thành phố.
Tôi là chị hai trong một gia đình 4 chị em trai gái đầy đủ Kế tôi
là thằng Quởi rồi tôi con Ngà, cuối cùng là thằng út Nghệ.
Cha mẹ tôi có một vườn cây ăn trái khá lớn trồng cả vài trăm gốc
chôm chôm, măng cụt, mận, xoài Chị em chúng tôi được nuôi nấng học
hành bằng những huê lợi cây trải từng mùa.
Thằng Quới em kế tôi tưông tá nó lực lưỡng lắm, kém tôi một tuổi mà
nhìn như anh hai tôi, thằng nhỏ tổi ngày ham đá gà, ham chạy rông
trong xóm chọc phá con gái nhà người ta. Thằng nhỏ là hung thần của
những đứa bạn gái của tôi. Có lần con Lài bạn tôi lại nhà tôi mượn
áo tôi đi tỉnh, thằng nhỏ canh con bé đang thay áo dòm lén vú bị
con nhỏ bắt gặp la rùm beng.
Sau thằng Quới là con Ngà, con nhỏ tuy là em tôi nhưng người ngoài
nhìn vào khó biết ai là chị ai là em. Tôi nhớ có lần chị em tôi
theo mẹ lên chợ quận, tụi con trai ờ quận đã theo đuôi đánh cá nhau
hoài. Đứa thì nói tôi là em, đứa thì cá tôi là chị lung tung làm
chị em tôi mắc cười muốn chết mà không dám cười vì sợ tụi nó được
trón làm tôi nhào vô thì phiền quá. Cho tới bây giờ tôi còn nhớ
nguyên văn một câu nói của một thằng trong bọn:
- Mấy cô gái quê này da dẻ mịn màn như nhung, đi sau lưng toàn ngửi
mùi bông cau, bông bưởi mát nlợi chứ có đâu như mấy con nhỏ ở chợ
chỉ toàn mùi dầu dừa khét lẹt... thiệt gái quê đáng giá ngàn
vàng.
Câu tán tụng tuy có hơi sỗ sàng làm chị em tôi bực mình chút đỉnh
nhưng ngược lại cũng làm cho tụi tôi tự hào không ít.
Tôi nhớ năm tôi đang còn học lớp 5, tuổi khoảng 13 hay14 gì đó.
Người ngợm tôi đã bắt đầu nẩy nở. Ngực mông gì cũng căng cứng nhìn
thật hấp dẫn chẳng khác gì gái 17, 18 . Chính bời bề ngoài hấp dẫn
như vậy nên có nhiều tên con trai trong lớp gời thư tỏ tình, gởi
bánh kẹo tùm lum. Ngày đó tôi thật vô tư, hễ thư nào gởi có kèm
theo bánh kẹo hay ô mai là tôi nhận, còn thư nào gời mỏng te không
có kèm theo gì hết là tôi trả lại, đôi khi còn dòi méc thầy giáo
nữa. Chính bời lối nhận thư nặng phần quà cáp như vậy nên bọn con
trai trong lớp đã đặt tên tôi là "Mến kẹo hay Mến ô mai..."
Sau khi học hết tiểu học ở làng, cha mẹ đã gởi tôi lên tỉnh học
trung học. Cùng rời làng đi học xa năm đó có con nhỏ Lành, nhỏ Ngọt
và một tên con trai duy nhất trong đám là thằng Vui. Khác với mấy
đứa dó, tụi nó đều được cha mẹ gời học ờ quận còn tôi thì phải lên
tuốt trên tỉnh. Thấy lên tỉnh một quá lẻ loi tôi năn nỉ xin cha mẹ
cho học ở quận cho có bạn và gần nhà nhưng cha mẹ tôi nhất định
không chịu, ông bà nói ờ quận không có nhà ngllời quen để gởi gắm
còn lên tỉnh thì có nhà chú thím Tư tôi, ông bà sẽ lo cho tôi. ờ
với người ngoài bamá tôi không yên tâm.
Ngày rời làng di tỉnh học tôi dã khóc muốn hết nước mắt, khóc như
các cô dâu lên xe hoa về nhà chồng, làm cho mẹ tôi cũng rơm rớm
nước mắt. Vì nhà chú Tư tôi ở hơi xa trường nên chú Tư tôi đã nhờ
anh Thiện, là người bà con vởi thím Tư tôi, cũng là dân ờ dưới quận
lên trọ học trong xóm tới chở tôi đi học mỗi sáng. Anh Thiện cùng
học chung trtlòng với tôi nhưng trên hai ba lớp gì đó nên nhìn anh
có vẻ người lởn lắm. Mấy tên con trai học chung lớp với tôi thấy
tôi lóng ngóng từ quê lên tỉnh học nên cũng có ý muốn tò vè nhưng
thấy có anh Thiện đưa đi chỏ về tựi nó cũng ngán nên tôi đã yên
lành suốt những năm đệ thất, đệ lục (lớp 6,7).
Năm tôi lên đệ ngũ thì anh Thiện đổi đi trường khác xa hơn trtlởng
tôi nhiều nên đã không thể đưa dón tôi như tnlôc được nữa vì vậy
cha mẹ tôi đã mua cho tôi một chiếc xe đạp để tôi tụ đi học.
Ngày đầu tiên đi học một mình tôi thấy buồn thật buồn, tôi cảm thấy
mình bơ vơ lạc lõng thế nào ấy. Lòng tiếc nuối thật nhiều những
buổi sáng trời lành lạnh ngồi nép mình sau lưng Thiện trên con
đường đến tnlờng. Và nhở thật nhiều những buổi chiều tan học cùng
Thiện ghé ngang những quán chè bên lề đường hay vào trong nhà lồng
chợ ăn bì cuốn, ăn cháo lòng, bún nem... Nỗi nhớ nhung âm ỷ nhưng
thật rõ nét trong tôi đang kéo dài thì bỗng một buổi chiều tan học
tôi đang loay hoay dẫn xe ra cổng tnlờng thì Thiện xuất hiện. Với
một nụ cười thật tươi Thiện chạy xe sát lại gần tôi nói:
- Mấy hôm nay không đưa Mến đi học được anh thấy không yên tâm chút
nào hết. Hôm nay anh ghé thăm coi Mến có cần gì anh không ?
Trước sự xuất hiện thật bất ngờ của Thiện tôi lính quýnh không che
dấu được sự mừng rỡ đang rực lên trong lòng khiến Thiện nhận ta
được, anh nhìn tôi vôi đôi mắt thật cảm động. Sau một hồi nhìn nhau
tụi tôi bôt lúng túng, Thiện ghé sát lại gần tôi nói:
- Mình đi ăn chè nghe Mến ?
Anh nhìn tôi chờ đợi, thấy tôi chưa trả lời anh tiếp vôi nét mặt có
vẻ hài hước:
- Cả tuần nay anh nhớ...anh nhô... ngưng một lát nhìn tôi rồi anh
nheo mắt nói tiếp)...cô hàng bán chè muốn chết.
Thấy mặt tôi xịu xuống không nói năng gì rồi lặng lẽ dắt xe ra cổng
anh chạy theo năn nỉ:
- Anh nói dỡn chơi chút mà Mến, bộ anh như vầy mà đi nhở cô bán chè
mập lù như thùng nưóc lèo đó sao mà em giận anh ?
Không quay lại tôi nói với giọng lẫy:
- Anh nhớ cô hàng chè thì đi kiếm cổ đi, để em về, em mệt rồi em
không muốn ăn chè đâu.
Thấy tôi có vẻ giận nhiều anh lẽo đẽo theo sau lưng năn nỉ:
- Thôi, nếu em ghét ăn chè thì mình ghé nhà lồng chợ ăn bì cuốn
quán bà Ba em chịu không ? Thôi mà, anh giỡn chút cho vui chứ bộ
thiệt sao mà em giận !
Đạp xe bên nhau một đỗi khá xa nữa Thiện thấy tôi vẫn không nói
năng gì, anh đổi cách năn nỉ pha thêm chú diễu:
- Cô bán chè mập lù này hại quá, làm nãy giờ tui năn nỉ muốn gãy
lưỡi không xong... thôi bà Ba bì cuổn ơi bà giúp con với, con
nhớ... nhớ... bà Ba quá chừng rồi nè...
Tôi nín cười không được bèn quay qua chỗ khác cười Thiện nhìn thấy
tôi cười anh khoái quá bèn nói diễu thêm vài câu nữa rồi kè xe tôi
vào chợ, ghé ngay vào quán bà Ba. Vừa kéo ghế cho tôi ngồi anh vừa
nói vôi bà Ba:
- Con cám ơn bà Ba... nhờ bà Ba chô không thôi hôm nay con khổ
rồi... thiệt đó bà Ba.
Vừa nói anh vừa nhìn tôi hai đứa cùng cười...bà Ba không hiểu gì
hết cũng nhìn tụi tôi cười theo.
Buổi chiều hôm đó sau khi ra khỏi nhà lồng chợ, Thiện đã đưa tôi ra
bờ sông uống nước dừa ngồi tâm sự tôi gần chiều tối mới về. Tnlóc
khi chia tay ở đầu ngõ Thiện đã quàng tay qua vai tôi kéo sát lại
gần hôn vội trên má tôi một nụ hôn thật nồng nàn.
Bước chân vào nhà tôi bàng hoàng chếnh choáng như người say nlợu.
Chiếc hôn đầu đời quả thật là kỳ diệu. Chắc tói chết tôi cũng không
thể quên được cảm giác này.
Kể từ sau buổi chiều đó, Thiện thưòng hay đón tôi ở cổng tniờng,
tụi tôi đã thực sự bưôc vào tình yêu Đã có những chiều tựi tôi ngồi
ôm nhau hàng giờ trong công viên, hay trong phòng trọ của Thiện.
Nhưng nụ hôn say đắm đã đổi trao, những vòng tay ghì xiết đã làm
nóng bỏng thân thể hai đứa. Tay Thiện đã lùa vào hầu hết những phần
sâu kín trong thân thể tôi. Có một đôi lần trong phòng trọ của
Thiện tôi tưởng tôi đã trao thân cho Thiện rồi nhưng chúng tôi đã
kịp dừng lại, chắc có lẽ vì tôi quá run sợ và Thiện thì lọng cọng
chưa có kinh nghiệm.
Tình yêu của tụi tôi đang độ nồng nàn nhất thì một buổi chiều Thiện
đón tôi ờ cổng trường với một bộ mặt thật thiểu não. Nhìn nét mặt
Thiện tôi biết ngay anh đang gặp chuyện gì chẳng lành. Nắm tay tôi
Thiện nói:
- Mến ơi! anh môi nhận được giấy gọi nhập ngũ, tuần tới phải trình
diện.
Tôi bàng hoàng nắm tay anh hỏi vội vã:
Vậy là anh phải nghỉ học sao ? đi lính vậy chừng nào mói được giải
ngũ...?
Thiện gãi đầu nói:
- Đi lính thì phải nghỉ học chứ sao? còn chuyện giải ngũ thì cũng
phải vài ba năm chứ không ít đâu.thôi chính phủ gọi rồi thì đi chứ
làm sao được. Anh có thằng bạn cũng mới nhận được giấy gọi hôm
nay.
Thấy tôi có vẻ buồn anh ghé tai nói nhỏ:
- Thôi buồn làm gì Mến? mình đi ăn cơm Tàu ở ngã năm đi...vui vởi
anh ít ngày nữa rồi anh đi...
Những lần tnlởc mỗi khi được Thiện rủ đi ăn cơm Tàu là tôi rất
thích, ăn uống mê say. Hôm nay cũng ngồi trưôc những món đồ ăn thơm
ngon bốc khói đó mà sao tôi cũng như Thiện nuốt chẳng vô. Lần quần
cả buổi chiều bên nhau Thiện không dấu nổi sự chán nản, anh luôn
miệng nói những câu đầy vẻ lo âu như:
-"Tụi con trai ờ đây thấy ghê quá à? anh chỉ sợ anh đi xa rồi tụi
nó không để cho em yên.
-"Người xưa vẫn thường hay nói câu xa mặt cách lòng. Mến ơi! mình
xa nhau em ráng giữ một lòng nghe Mến."
-"Chỉ còn vài ngày nữa anh đi rồi? anh muốn Mến làm một hành động
nào đó chứng tỏ là em yêu anh."
- "Anh bị ket lính tráng thế này không biết ba má em có gả cho anh
không?" .
- "Hồi này chiến trường có vẻ sôi động hơn những tháng trước, anh
sợ anh khó thọ quá Mến à? " Đại loại nhưng câu như vậy vởi nét mặt
thật buồn bã, Thiện đã kéo tôi vào trong nỗi ưu tư chán chường của
anh.
Trên đường về ngang qua rạp chiếu bóng Mỹ Lợi thấy đang chiếu phim
Tàu do Khương Đại Vệ và Địch Long đóng khá hấp dẫn, Thiện bèn đề
nghị vào xem. Tôi nừa muốn xem, nửa không vì sợ về tối quá sê bị
chú thím Tư rầy. Thấy tôi còn ngần ngừ Thiện nói:
- Trời còn sáng mà, mình vô coi chừng hơn một tiếng rồi về cũng còn
sởm chán..
Vừa nói anh vừa dẫn xe tôi đi gởi rồi đi mua vé. ở ngoài sáng bưởc
vào bóng tối mắt tôi chẳng thấy gì hết nên bước đi loạng choạng
phải dựa sát vào Thiện mới bưởc đi nổi. Phải mất cả mấy phút sau
mắt tụi tôi mới quen vôi bóng tối và tìm được chỗ ngồi. Chưa yên
chỗ tay Thiện đã như con rắn lùa vào trong ngực tôi mà xoa xoa nắn
nắn. Hai ngón tay trỏ và cái của Thiện vê vê trên đầu vú tôi làm
cho người tôl nổi gai ốc cùng khắp. Tiếp tục mân mê thêm một hồi
nữa thì bàn tay Thiện lần xuống dưới, tiến thẳng vào trung tâm yếu
điểm của tôi. Nhột nhạt quá vởi lại mắc cỡ nưa nên tôi gập người
lại ôm cứng láy bụng không cho tay Thiện tự do hoạt động nữa. Bị
chận lại bất tử Thiện rút tay về, đổi hưởng quàng tay qua vai tôi
kéo sát lại gần rồi hôn vào tai, liếm quanh vành tai và dùng lưòi
ráy vào trong lỗ tai tôi làm người tôi lại ràn rật ngất ngây chẳng
còn biết gì nữa, hai tay lại lơi ra và bàn tay Thiện lại tiếp tục
lấn chiếm. Nước trong lồn tôi ứa ra chèm nhẹp như người có kinh.
Bàn tay Thiện vẫn tiếp tục tiến sâu hơn, chà chà nhè nhẹ trên mồng
đóc của tôi, móc sâu vào trong mà ngoáy qua bên phải rồi ngoáy sang
bên trái. Người tôi lúc đó chẳng còn biết gì nữa nên cứ cong vòng
như con tôm mà vùng vẫy lăn lộn. Đang như cục lừa trên lò bỗng
nhiên Thiện ngưng tay làm tôi như con diều căng gió đứt giây từ
trên trời rởt xuống đất Choàng mờ mắt ra lơ láo nhìn thì thấy Thiện
ngồi ngay ngắn lm re mắt hướng lên màn ảnh. Như hiểu ý, Thiện quay
sang ghé tai tôi nói nhỏ:
- Những người ở chung quanh nãy giờ họ có vẻ chú ý tởi mình nhiều
rồi đó, hãy ngồi yên xem thêm một lát nữa rồi mình về.
Tiếp tục ngồi xem đâu chừng mười lăm, hai.. mươi phút nữa thì Thiện
đứng dậy kéo tay tôl ra về Ngoài trời đã tối hẳn. Gió nhè nhẹ thổi
làm cho tôi thấy thoải mái vô cùng. Đạp xe bên nhau trên đường về
hai đứa tôi tự nhiên làm như mắc cỡ nên nói chuyện rết ít và chẳng
dám nhìn thẳng vào mặt nhau.
Những ngày kế tiếp đó Thiện kiếm tôi đều đều. Có những buổi sáng
Thiện chờ tôi ở đầu ngõ, tôi đã trốn học đi chơi vôi Thiện khắp nơi
và nhiều lần trong công viên vắng hay trong căn phòng hẹp của
Thiện. Môi Thiện, tay Thiện đã dưa tôi đến chín tầng mây quên cả
không gian thời gian. Đôi lần dục tình lên tôi điểm cao nhất Thiện
đã đòi tôi cho anh được hưởng những cái cao quý nhất của đời con
gái tôi, nhưng rồi cuối cùng vì Thiện quá lọng cọng và vì sự run sợ
của của cả hai đứa nên tụi tôi đa dừng lại kịp thời.
Thời gian trôi thật lẹ, ngày mai đã là ngày Thiện đi trình diện
nhập ngũ. Buổi tối chia tay hai đứa buồn rã rúợi, nưôc mắt tôi chảy
ràn rụa ưôt cả vai áo Thiện. Thiện như người mất hồn chẳng nói năng
gì hểt chỉ biết ôm tôi vào lòng, tay hết vuốt tóc lại vuốt lên
lưng.
Những ngày Thiện đi rồi tôi đi học mà tâm trí để đâu đâu chẳng học
hành được gì cả. Đã có nhiều lần bị thầy cô lưu ý nhưng tôi cũng
chẳng thay đổi gì được. Tôi giờ phút nầy tôi mới thấy là mình dã
yêu Thiẹn nhiều quá, nhiều hơn cả sự suy đoán của mình nữa.
Thấm thoát thế mà Thiện đã vào quân trường gần ba tháng và ngày mai
là ngày phép đầu tiên của Thiện về thăm tôi kể từ khi anh nhập ngũ.
Để sừa soạn cho ngày phép đàu tiên này tôi đã đặt chuyện nói vôi
ehú thím tôi là tôi sẽ đi vôi phái
đoàn của trtiờng thăm viếng thương bệnh binh ở Bệnh viện Dã chiến
tỉnh nguyên ngày chủ nhật. Suốt buổi tối hôm thứ bảy tôi không tài
nào ngủ được, trong dạ bồn chồn nôn nao khó tả chỉ mong sao trời
mau sáng để đến giờ gặp lại Thiện. Mới sáu giờ tôi đã thức dậy chải
đầu tô nhẹ lên má chút phấn hồng rồi rời khỏi nhà.
Theo thơ của Thiện thì Thiện sẽ được ra phép vào chiều thứ bảy và
sẽ đi chuyến xe đò đầu tiên của ngày chủ nhật để về tỉnh. Sóm nhất
thì cũng khoảng chín giờ là anh có mặt.
Ra tới ngoài đường mới thấy là còn quá sớm, còn cả gần hai tiếng
nữa mơi tôi giờ gặp lại Thiẹn. Tôi chẳng biết làm gì cho hết giờ
nên cứ đạp xe lanh quanh hoài trên phố. Cuối cùng chịu hết nổi tôi
phải táp lại nhà con nhỏ Thu bạn học của tôi ờ gần bến xe. Con nhỏ
chắc đang còn nằm trên giường nên nghe tôi gọi ơi ới ngoài ngõ vội
chạy ra mở cừa vởi một bộ mặt còn ngái ngủ. Không đợi cho nó hỏi
han lung tung tôi vội lên tiếng trước:
- Ra bến xe đón người quen từ Sài gòn về mà thấy còn sớm quá nên
tui ghé nhà bồ chơi một chút rồi đi. Thu nheo mắt ngiêng đầu nhìn
tôi từ đầu tới chân rồi vởi một giọng đầy vẻ khôi hài :
- Đón kép phải không? Khai thiệt đi không tui không mờ cử cho vô
nhà đó.
Thấy tôi ấp úng chưa kịp trả lời Thu lại tiếp :
- Mặc quần áo đẹp, mặt mũi thoa son dồi phấn đàng hoàng như vầy mà
không phải đi đón kép thì tui chỉ xin đi đầu xuống đất mà
thôi.
Túng quá chẳng biết phải trả lời sao nên tôi cười cười nói
đại:
- Đúng rồi, kép ruột đi lính ở trên Sàigòn về đó... Biết rồi thì
đừng la lớn bể chuyện hết đó nghe. Thu có vẻ thỏa mãn trtlớc câu
trả lời của tôi nên không hỏi tiếp gì nữa mà lặng lẽ quay lưng dẫn
tôi và nhà.
Ở trong nhà Thu tới chín giờ hơn tôi mới ra bến xe. Đợi chùng đâu
nửa tiếng thì chuyến xe đò thứ nhất từ Sàigòn về tôi bến. Thiện là
người khách đầu tiên nhảy xuống xe.
Trong bộ đồ trận giày bốt đờ sô người Thiện trông hùng dũng hẳn ra.
Nưôc da Thiện tuy hơi đen nhưng chính nhờ vậy mà nhìn Thiện rắn
rỏi, cứng cáp hơn tnlởc nhiều. Nhanh như chớp chỉ sau ba bước nhảy
là Thiện đã cầm chặt lấy hai bàn tay tôi và nói trong hơi
thở:
- Mến khỏe không? Nhớ em quá chùng? Trời ơi ba tháng san mà dài quá
?
Trống ngực tôi đánh thình thình, mắt mờ thao láo ra nhìn Thiện mà
không nói được lời nào. Nỗi mừng vui gặp lại nhau quá lôn đã làm
cho tôi choáng ngợp. Sau vài phút quýnh quáng, Thiện như lấy lại
được bình tĩnh anh lên tiếng:
- Thôi bây giờ tụi mình đi chơi đi, anh chỉ còn có bốn năm giờ phép
nữa thôi, chiều ba giờ là anh phải lên xe đò về trường rồi, lạng
quạng trễ phép là bị phạt chết. Tôi giao xe đạp cho Thiện không nói
lời nào riu ríu theo anh. Ra tôi đường Thiện hỏi tôi:
- Bây giờ mình đi đâu vậy Mến? Em có đói bụng không? Mình ghé quán
bún bà Ba ăn nghe em. Nghe tớl quán bà Ba tôi hơi ngại vì quán này
chú thím tôi thưòng hay ghé ăn lắm, vô phl.iởc hai đứa đang ngồi mà
gặp ông bà bước vô thì biết ăn nói làm sao, nghĩ vậy nên tôi vọi
lên tiếng:
- Mình đi quán khác đi anh, Em không thích quán bá Ba, vào đó dễ
gặp nhiều người quen lắm.
Sau một hồi suy tính tụi tôi quyết định đi ăn ở tiệm hủ tiếu ba Tàu
ở mé sông. Thiện chở tôi tởi nơi thì thấy tiệm khá đông khách chẳng
còn bàn nào trống, may mắn tụi tôi vừa bước vô tiệm là có khách
ngồi ờ bàn mé sông vừa đứng dậy, lẹ làng Thiện xề đít chiếm chỗ
ngay, đưa tay kéo ghể cho tôi ngồi, anh vừa cười vừa nói:
- Mình phải chiếm mục tiêu ngay, chậm chân là thất bại.
Suốt nửa tiếng ngồi trong tiệm Thiện đã ăn uống thật mạnh và luôn
miệng nói hết chuyện này qua chuyện khác tạo một không khí vui tươi
cho hai đứa.
Ở quán hủ tiếu ra Thiện đề nghị lên chùa Vạn Phưôc ở bên triền đồi
Long Hội chơi, Thiẹn nói:
- Mình lên chùa Vạn Phước lạy Phật phù hộ cho tụi mình sởm được sum
hợp, với lại anh thấy ờ trên chùa vắng vẻ tụi mình có khung cảnh để
ngồi tâm sự
Hai đứa đã ngồi bên nhau dưởi gốc cây mận sau chùa nói chuyện trời
trăng hằng giờ chẳng biết chán. Thiện đã kể cho tôi nghe những nỗi
vất vả trong quân trtlờng, đã nói cho tôi nghe nỗi nhó nhung quay
quắt của anh trong những ngày xa cách nhau. Thiện đã hôn tôi nồng
nàn, tay Thiện đã mân mê xoa nắn khắp người tôi, hai đứa đã quấn
vào nhau mà say đắm chẳng còn biết gì tới thời gian và không gian
nữa. Tôi khi bừng tỉnh thì dã tới giờ Thiện phải trờ về quân
tnlờng. Khi đứng dậy ra về nhìn lại quần áo hai đứa mới giật mình
vì nó đã quá bèo nhèo nhăn nhúm nhìn thật thảm hại. Chuyến xe đò
chót rời bến xe tỉnh đã đưa Thịên trờ lại quân tnlờng vào lúc ba
giờ nlỡi chiều. Tôi đứng nhìn theo cho đến khi chuyến xe đò mất hút
sau những lũy tre làng xa xa mói ra về.
Những tuần kế tiếp đó Thiện không được về phép vì tình hình chiến
sự leo thang và lệnh cấm trại đã được ban hành trên toàn quốc . Tuy
không về được nhưng tuần nào tôi cũng nhận được thư của Thiện, ôi
những lá thư tràng giang đại hải vơí lời lẽ nhơ thương ngất trời đã
làm tôi cảm động khôn cùng, Nhận được thêm khoảng năm sáu lá thư
nữa thì Thiện báo tin là anh sẽ được về phép thưởng ñặc biệt hai
ngày Cũng như lần trtióc tôi đã đón Thiện tại bến xe . Lần này
Thiện không mặc đồ lính nữa mà mặc đồ dân sự trông thật nhẹ nhàng
thoải mái. Nhìn đầu tóc cắt ngắn vôi nưôc da xạm đen đày nam tính
của Thiện, tôi thấy anh mạnh mẽ và hấp dẫn hơn xưa nhiều. Như đã
chờ sẵn bao giờ, đôi tay rắn chắc của Thiện đã tìm lấy bàn tay tôi
trong nỗi xúc động tận cùng, toàn thân tôi run lên khi môi Thiện
hôn nhẹ vội vã trên má tôi.
Không lòng vòng trong thành phố như lần trước nữa, lần này anh đã
dẫn tôi về thăm ba má anh ở dưôi quận, xe lam chạy gần cả tiếng mới
tôi nơi. Ba má và các em của Thiện đã đón tiếp tôi thật niềm nở.
Bữa cớm nhà vườn vởi cá chép lưới ngay trong ao nhà chiên béo ngậy,
vôi gỏi gà tươi bóprau răm, vôi canh bầu trên giàn mới hái xuống
nấu với tép đã làm cho tôi và Thiện ăn say mê quên cả thở. Vừa
buông dũa xuống thằng em của Thiện đã bưng ra hai ly nưôc dừa tươi
môi chặt ngoài vườn vào làm cho bụng tôi no nóc đi không muốn
nổi.
Khoảng bốn giò chiều thì tựi tôi từ giã ra về. Trtlớc khi ra khỏi
nhà, ba má Thiện còn gởi tôi một giỏ mận để về biếu chú thím tôi.
Xe lam rời quận đa khá xa mà tôi còn thấy mấy đứa em Thiện đứng ờ
bến xe trông theo.
Về tôi thành phố trời đã nhá nhem tối, sợ chú thím tôi chờ nên
Thiện vội đưa tôi về nhà ngay, trước khi chia tay, Thiện đã cầm tay
tôi khá lâu và nói trong vội vã:
- Tối nay đừng gài cứa sổ phòng nghe em, anh sẽ sang nói với em
chuyện này...
Nói vừa dứt câu Thiện không đợi tôi trả lời đã vội quay lưng bưôc
lẹ vào xóm. Đứng tần ngần một lúc lâu tôi môi lấy lại được bình
thản, mờ cửa rào vào nhà.
Ngồi chờ sẵn ở phòng khảch, sau một cái nhìn đầy vẻ nghiêm khắc,
chú tôi nói:
- Sao hôm nay con đi đâu cả ngày vậy Mến?
Tôi ấp úng mất mấy giây mới vuột miệng trả lời được:
- Dạ thưa chú, hôm nay lôp con có tổ chức đi thăm chiến sĩ của Sư
đoàn 9 mới về dưỡng quân nên con về hơi trễ.
Nói dứt câu tôi thấy nhẹ hẳn người, nhìn qua thấy chú tôi có vẻ
không còn hỏi gì ntĩa tôi bèn lặng lẽ rút êm về phòng.
Sau khi cời bỏ hết quần áo tôi vội chạy vào nhà tắm, nưởc mát chảy
trên tóc lần xuống da thịt gây cho tôi một cảm giác nhẹ nhõm thoải
mái vô cùng. Cả một ngày đi xa, cả bao nhiêu tiếng ngồi xe lam trên
những con dường ổ gà lồi lõm phút chốc đã như không còn một chút
nào vưông víu trên thân thể tôi nữa.
Tắm xong thì ngoài trời đã tối mịt. Khi đứng trước kiếng chải tóc,
nhìn xuống ngực thấy những hạt nưởc thấm ra vải áo trắng làm lộ ra
hai cái vú căng cứng tôi bỗng giật mình và suy nghĩ không lẽ chỉ
mới vài tháng nay tù khi có bàn tay mò mày của Thiện mà ngực tôi đã
mau nở nang như vậy sao? Đang suy nghĩ miên man về những thay đổi
của cơ thể mình thì có tiếng lục cục ngoài cửa sổ, chưa kịp phản
úng gì cả thì Thiện đã xuất hiện, thấy tôi có vẻ lúng túng lo sợ,
Thiện vội nhay qua cửa sổ đến sát bên tôi nắm tay trấn an:
- Mến đừng sợ, anh nói chuyện với em một chút rồi anh về ngay
mà...
Nói vừa dứt câu Thiện đã nhanh nhẹn vói tay tắt ngọn đèn gần đó,
bóng tối đổ ập xuống hai đứà, vòng tay Thiện ghì sát lấy thân thể
tôi, môi Thiẹn lướt trên tóc tôi, lần xuống cổ rồi tuột xuống ngực,
hơi thờ Thiện dồn dập, tay Thiện luống cuống vén áo tôi lên, đầu
Thiện cúi xuống, ngực tôi như nóng bỏng trên môi, trên đầu lưỡi
Thiện, hai tay tôi cuống cuồng ghì lấy tóc Thiện và hai đứa ngả
xuống giường của tôi hồi nào không hay. Tôi đây tôi chẳng còn biết
gì nữa, thân thể tôi như trôi bồng bềnh trên biển lừa, mồ hôi vã ra
lấm tấm, bàn tay Thiện tiếp tục lọng cọng tuột quần gỡ áo tôi ra
rồi hôn hôn liếm liếm trên háng, trên mu lồn tôi làm cho tôi cong
oằn người lại như mắc kinh phong.
Nước nhờn từ trong lồn tôi ứa ra ướt nhẹp cằm, môi Thiện. Thiện như
con gà say máu cứ ủi lên ủi xuống liên tục, lưỡi Thiện như con rắn
chui vào tận trong sâu mà ngoáy mà nạo làm cho người tôi rần rật
bốc khói.
Đang rần rộ bỗng Thiện rời miệng khỏi lồn từ từ liếm lên rốn rồi
lên ngực và hôn nồng nàn trên môi tôi, ngưòi Thiện nằm gọn trên
người tôi, hai tay Thiện banh rộng hai chân tôi ra và từ từ đưa con
cặc nóng hổi vào ngay lồn tôi mà cà nhắp cà nhắp. Tôi bắt đầu thấy
đau khi con cặc của Thiện nhấn mạnh vào khá sâu, đít tôi thụt lại,
miệng xuýt xoa, tay ôm cứng lấy lưng Thiện. Thiện đang mê mẩn không
còn biết trời đất gì nữa cứ ráng đẩy con cặc vào sâu hơn, đau quá
tôi hất Thiện xuống, loam cồm ngồi dậy, vơ áo quần che người lại,
hai tay ôm cứng lấy bộ ngực nưôc mắt ràn rụa. Tôi vừa khóc vừa
nói:
- Anh làm em đau quá à...em không chịu nổi đâu, thôi anh về đi...
anh về đi, em ghét anh rồi. Thiện lính quýnh ôm tôi dỗ ngọt:
- Anh yêu em, em là người tình đầu đời của anh...em tha lỗi cho
anh, vì anh sợ mất em, anh muốn em là của riêng anh nên anh mới làm
liều vậy. Mai anh đi rồi, anh chỉ sợ xa mặt cách lòng rồi em sẽ
quên anh. ờ tỉnh nhỏ mà gái đẹp như em thì bọn con trai đâu nó dể
yên cho.... Nói tói đó Thiện ngừng lại nhìn tôi dò xét rồi
tiếp:
- Anh thù ghét bọn con trai nhà giàu ờ đây lắm, tụi nó cũng tôi
tuổi phải đi lính như anh nhưng cha mẹ chúng có tiền đút lót nên ờ
nhà phây phây. Anh nhà nghèo làm sao mà được ở nhà như chúng để giữ
em. Mến ơi anh chỉ có trái tim thôi anh mong em hiểu cho anh.
Nói tôi đó Thiện như quá xúc động anh nghẹn lời cúi mặt xuống đất
mắt nlng rưng. Nhìn Thiện buồn bã chán nản tôi quên cả giận hờn,
lại gần ôm Thiện ngồi xuống giường, Thiện vẫn còn đầy vẻ xúc động
làm tôi phải dỗ lại Thiện, tôi chỉ biết ôm mặt Thiện mà hít hơi
thôi chứ chẳng biết làm gì khác hơn . Ôi? Phút giây ấy tôi không
bao giờ quên, vì đó là thời gian trong trắng ngây ngô chập chững
bưởc vào tình yêu của đời tôi.
Thiện sửa lại quần áo, hôn tôi say đắm và nói:
- Thôi anh về, anh xin lỗi đã làm em sợ, mai anh sẽ đón em trong
giờ đi học nghe em.
Miệng nói mà tay Thiện vẫn ôm chặt lấy thân thể tôi mân mê hun hít
chẳng muổn rời. Đến khi nghe chuông đồng hồ ngoài phòng khách gõ
mười tiếng anh môi chịu buông tôi ra. Trtlớc khi nhảy qua cửa sổ để
về, Thiện còn ráng hôn tôi một cái thật nồng nàn rồi mới chịu đi.
Tôi vội vàng khép cửa sổ, gài chốt lại thật kỹ rồi lăn ngay xuống
giường kẹp chặt chiếc gối giữa háng mà lăn qua trờ lại, người tôi
vẫn còn bừng bừng ham muốn, lồn còn ưót nhèm nhẹp. Tởi giờ phút này
tôi mới thấy hơi tiếc, tự nghĩ nếu tôi ráng chịu đau một chút thì
giờ này tôi đà biết những cảm giác lạ mà tôi vẫn thường đọc trong
tiểu thuyết. Kẹp chặt gối vào lồn lăn lộn cả nửa giờ mà trong người
vẫn còn xao xuyến, tôi chẳng biết làm sao cho hết bứt rứt, chợt nhô
lại trong tiểu thuyết mà mình đã đọc tả canh những cô gái xuân thì
nừa đêm thức giấc thấy trong mình rạo nlc phải xối ngay nưôc lạnh
để dằn xuống, tôi vội vào nhà tắm xối nước để xem có bớt được chút
nào không. Nửa đêm nghe tiếng xối nưôc ào ào, mà tháng đó lại là
mùa lạnh nữa nên chú tôi lên tiêng hỏi, hoảng hồn tôi vội trả
lời:
- Con mệt vì đi cả ngày nên con tắm một chút cho khỏe, chú đừng lo,
chú đi ngủ đi con không sao đâu.
Quả đúng thật, từ nhà tắm bước ra tôi thấy người nhẹ hẩn lại, tỉnh
táo như không có gì xảy ra cả và lăn ra ngủ ngon lành.
Buổi sáng hôm sau tôi thức dậy hơi trễ, chỉ kịp chải sơ mái tóc là
vội vã ôm sách vờ đi học ngay. Vừa ra khỏi nhà đã thấy Thiện chờ
sẵn ở chỗ quẹo, không dấu nổi mừng rỡ, tôi chạy lẹ lại gần anh
nhưng đang chạy bỗng tôi khựng lại vì thấy gần
nhà chú thím quá, sợ chú thím Tư tôi thấy thì bể chuyện tụi tôi
hết. Ngày trước lúc còn chờ tôi đi học, Thiện rất tự nhiên, anh ra
vào nhà chú Tư nhừ người trong nhà, nay vì có tịch nên Thiện không
còn tự nhiên như tnlởc nữa, ngay cả những khi về phép anh cũng
không dám ghé thăm tại nhà mà đến thẳng trường đón tôi. Vẻ mặt
Thiện sáng nay coi bộ còn sợ tôi giận nên lựng khựng e dè chưa tự
nhiên, anh trao cho tôi một bịch giấy rồi lắp bắp nói:
- Anh mua cho em hai cái bánh bao ở tiệm Tân Hưng mà em thích
đó.
Tôi đưa tay nhận bịch bánh với nụ cười hôn hờ làm Thiện mặt mày
tươi rói, Thiện nói:
- Em biết không cả đêm qua anh không ngủ được vì anh lo em giận,
không còn thương anh nữa, mới năm giờ sáng anh đã có mặt ỏ tiệm hủ
tiếu Tân Hưng mua bánh cho em để chuộc lỗi, em có tội nghiệp anh
không?
Tôi không nói gì chỉ cười rồi nhìn Thiện với đôi mắt thật say
đắm.
Buổi sáng đó tôi lại trốn học, đi theo Thiện vòng vòng cho tới giờ
Thiện hết phép lên xe đò về lại quân tnlờng tôi mới về nhà.
Sau lần về phép đó Thiện đi biền biệt cả mấy tháng chẳng thấy về
làm cho tôi nhở nhung quay quắt chẳng yên.
Từ ngày lên tỉnh học, hàng ngày ngồi sau lưng Thiện, lúc đi khi về,
mũi tôi đã quen vôi mùi da thịt của anh, môi tôi, da thịt tôi đã
đón nhận biết bao nhiêu là cảm giác khi gần gũi, nay thiếu vắng anh
người tôi xốn xang trống vắng kỳ cục lắm. Tuy bây giờ tôi mới chỉ
là cô gái mười sáu tuổi, mới có kinh nguyệt chừng hơn nửa năm nhưng
thân thể tôi đã nảy nở toàn diện nhìn chẳng khác gì gái mười tám
hai mươi. Tôi vẫn thường nghe má tôi và những bà hàng xóm nói con
gái trong tuổi mới lớn, khi mới có kinh thường dễ dàng yêu những
người con trai nào thường gũi bên mình nhất, điều này chắc đúng
trong trường hợp tôi vả Thiện.