*
* * Từ sau ngày tai nạn xảy ra chị ba có vẻ gần
gũi với tôi nhiều hơn. Chị thường thường theo hỏi tôi nhiều câu
liên can tới chuyện đau buồn của chị. Đại loại những câu vớ vẩn
như:
- Mấy hôm nay em có nghe người ta nói gì về chuyện của chị
không?
hoặc:
- Họ có khinh dễ, cười chê gì chị không?
Hay:
- Không biết chị bị như vậy anh Chương có còn theo chị nữa
không?
Tội nghiệp chị ba quá nên trước những câu hỏi như vậy tôi trả lời
phơn phớt qua rồi tìm cách an ủi chị. Từ ngày chị ba gặp nạn tính
đã gần nửa tháng mà thầy giáo Chương vẫn không thấy ghé thăm làm
chị ba có vẻ thất vọng và tỏ ra chán đời. Có đôi lần chị đã có ý
định tự tử. Thấy tinh thần chị ba có vẻ sa sút quá, bà Tư lo lắng
nên đã nhờ tôi theo sát chị để phòng chị làm bậy. Bởi để ý chị ba
đã lâu, nên sẵn sự nhờ vả này tôi suốt ngày ngoài giờ ở trường ra
là quấn quít bên chi ba như hình với bóng. Dần dần mối cảm tình của
chị đối với tôi theo đó mà cũng tăng lên. Một hôm sau giờ học tôi
về nhà thì thấy chị ba trùm mền kín mít rên hù hụ. Thấy tôi về chị
nhờ tôi hái xả sau nhà nấu cho chị nồi xông. Lẹ như chớp tôi chạy
ra bụi xả um sùm sau nhà búng một nhánh lớn rủa rồi bỏ vô nồi bắc
lên bếp nấụ Khi tôi bưng nồi xông vào phòng thì đã thấy chị ba ngồi
sẵn chờ. Tôi nói:
- Chị phải cởi áo ra xông mới mau hết bệnh.
Chị có vẻ mắc cỡ hỏi:
- Sao kỳ vậy? Nóng quá phỏng da sao em?
- Chị cứ mặc áo như thường nhưng sau khi đã bắt đầu đổ mồ hôi thì
cởi áo ra cho nó thấm hơi nóng cùng người mới tốt. Mẹ em ở nhà nói
vậy đó chị bạ
Nói rồi tôi hối chị ngồi xuống gần nồi xông rồi lấy mền phủ kín lên
người chị. Trong mền lùng bùng chị ba kêu nóng quá à như muốn mở
mền chui rạ Tôi vội nói:
- Ráng lên chị chịu khó chịu một chút ban đầu thôi chị bà à.
Vừa nói tay tôi vừa đè chỗ mền chị ba muốn mở ra. Ở trong chị ba
lầu bầu:
- Nóng muốn chết à. . . chịu không nổi Lượm ơi.
Cằn nhằn nhỏng nhẻo thêm một hồi nữa rồi chị im luôn. Chắc chị đã
quen được với hơi nóng. Tôi sợ nồi xông hết nóng nên hối chị:
- Chị cởi áo ra chưa, phải cởi nghe chị, ráng một chút sẽ mau hết
bịnh.
Tấm mền che chao động, tôi chắc chị ba đang cởi áo. Tưởng tượng cái
lưng trắng ngần của chị mà người tôi nóng ran lên. Khoảng chừng năm
mười phút sau chị Ba hé mền nói:
- Hết nóng rồi, em lấy cái khăn lông trên móc đó đưa cho chị
Mở hé một góc mền tôi đút cái khăn lông vàọ Chị ba mở mền đứng lên
tay ôm khăn che kín ngực, lưng để trần trắng bóc trông thật muốn
chết. Thấy tôi sơ rớ mắt thô lố nhìn chị hoàị Chị đi lại gần tôi
quay lưng lại nói:
- Em lau lưng cho chị đi, mồ hôi quá trời nè. Như mở cờ trong bụng
tôi vội nắm vạt khăn kéo ngược ra sau lưng lau lên lau xuống cho
chị. Chị ba đứng im như trời trồng, còn tôi thì cứ như người say
rượu, máu chảy rần rần trong người cứ thế mà lau lên lau xuống cái
lưng trắng ngà hoài trong khi chẳng còn một giọt mồ hôi nàọ Lúc đó
không biết trong người tôi thế nào nữa, cứ như cái máy tôi quàng
tay ôm ngang người chị ba. Thấy chị không phản ứng gì tôi mạnh dạn
hơn quay người chị lại, buông cái khăn cho rơi xuống đất, tôi cúi
đầu vào hai cái vú tròn quay xinh xắn như hai quả cam, với hai cái
núm vú hồng hồng của chị mà hôn nhè nhẹ. Mắt chị ba nhắm lại hơi
thở dồn dập, hai chân chị như muốn quỵ xuống. Đang tới phút mê ly
hấp dẫn nhất thì bỗng có tiếng xa gắn máy của ông Tư về. Cả hai đứa
tôi chợt tỉnh như sáo, chị ba vội đẩy tôi ra chụp lấy áo mặc vào,
còn tôi thì nhanh như chớp phóng ra ngoài phòng khách đứng sớ rớ.
Cả buổi chiều và suốt buổi tối hôm đó tôi như người mất của ngẩn
ngẩn ngơ ngơ, con cu thật kỳ cục nó cứ cứng ngắc hoài không chịu
xuống. Ấm ức rạo rực đâu cũng cả tuần lễ sau tôi mới có cơ hội để
thoả lòng mơ ước. Hôm đó là ngày Chủ Nhật, từng sáng sớm ông bà Tư
đã thức dậy để sửa soạn lên tỉnh ăn cưới một người cháu gọi ông Tư
bằng chú. Ông Tư hôm đó lên đồ lớn, bà Tư thì mặc áo dài bông đỏ,
nhìn hai người thật sang khác hẳn thường ngàỵ Chị ba Huê và tôi
cũng thức dậy sớm để tiễn chân ông bà. Khi bước chân ra cửa bà Tư
còn dặn dò:
- Thằng Lượm mày ở nhà coi chừng chị ba giùm chú thím, chiều chú
thím về. . . Khi ông bà Tư đã đi rồi, nhà trống trơn chỉ còn lại
hai đứa tôi thôi. Muốn quá chừng rồi mà chẳng biết làm cách nào để
nhập trận. Nghĩ tới nghĩ lui chẳng tìm ra phương cách nào, trong
khi chị ba thì vẫn tỉnh bơ nằm im lìm trong phòng hoài. Đang xà
quầng xà quầng chưa biết tính sao thì thằng Tú bạn học của tôi tới
rủ đi coi đá gà ở cuối xóm. Nghĩ trong bụng chắc chị ba không chịu
nên mới êm re ở hoài trong phòng như vậy nên tôi sửa soạn theo
thằng Tú ra đi. Khi tôi ló đầu vào của phòng chị ba, định nói cho
chị biết tôi đi coi đá gà thì chị có vẻ giận hờn, chị nói:
- Nhà không còn ai mà em củng bỏ chị đi, thôi ham đá gà thì đi đi,
tui không cần đâu.
Nói rồi chị làm mặt giận quay mặt vô vách không thèm ngó tới tôi
nữa. Sướng rên trong bụng tôi chạy ra phòng khách nói với thằng Tú
là tôi kẹt không đi được và bảo nó về. Thằng Tú chẳng biết ất giáp
gì cả, tự nhiên thấy tôi từ chối không đi nữa, nó lẳng lặng ra về.
Đợi cho thằng Tú đi xa xa rồi tôi mới vào phòng chị ba, thấy tôi
bước vào chị có vẻ mừng nhưng vẫn giả bộ giận lẫy:
- Sao không đi chơi mà ở nhà làm chi vậy?
Tôi lại gần chị nói như dỗ dành:
- Tui đâu có đi nữa, tui đuổi nó về rồị. ?br> Nhìn nét mặt chị
đã có vẻ vui vui, tôi bèn bồi thêm:
- Ai biết đâu, hồi sáng giờ thấy chị ba êm re tui tưởng chị ngủ nên
mới đi chơi chút đó mà. .
Thấy chị không nói gì tôi tiến lại gần lấy hết can đãm đặt tay lên
vai chị, chị run lên khi bàn tay tôi bóp nhè nhẹ trên phần da thịt
mỏng và êm của đôi vai cận kề với nách. Như một phản ứng tự nhiên
chị dựa vào ngực tôi mắt lim dim mặt ngệt ra đầy vẻ hứng tình.
Không để lỡ cơ hội tôi nhẹ nhàng quay người chị lại và từ từ mở
những chiếc nút xinh xắn trên ngực áo chị để lộ nguyên bộ ngục tròn
trĩnh vươn thẳng lên với hai nắm vú hồng hồng như son. Tới đó tôi
như không còn bình tĩnh nữa nhào đại vào ngực chị hun hun liếm liếm
tưng bừng. . . Chị ba miệng ú ớ đôi chân như không còn đứng vững
nữa, hơi thở hổn hển như muốn đút đoạn.
